Chào anh, người cũ

Thông tin và link:Chào anh, người cũ

eBook Chào anh, người cũ

Đọc ngayTải về

Chào bạn thân yêu!

Bạn và tôi, chúng ta ai chẳng có đôi lần nhìn về quá khứ, lật giở những trang ký ức úa màu thời gian để tìm lại những nhớ thương, những khoảng thời gian từng có một người mà ta xem là tất cả. Sau ngày hôm đó, mỗi người một lối rẽ, không một lời tạm biệt, không một lời hứa hẹn gặp lại ngày sau. Để đến bây giờ nhìn lại, có tiếc nuối, có vấn vương, có day dứt, có ngẩn ngơ, có vô vàn cảm xúc hòa cùng nhau làm đáy lòng cuộn sóng.

Khi năm tháng có đôi lần muốn quay lại, khi quá khứ nhất thời muốn bước cạnh con người, chúng ta cứ ngỡ những hoài niệm về một người cũ đã thôi không còn quẩn quanh trong cuộc đời mình. Vậy mà yêu thương vẫn còn chút vị cứ đứng yên, rồi buồn vì những điều chẳng rõ. Chỉ vì người đó họ đã cũ đi mất rồi.

Giữa biển ngày mênh mông, đôi chân không lạc đường mà yêu thương cũng không thể quay về được nữa. Mình chẳng còn lại gì khi mỗi mùa đi qua mất. Chúng ta không còn có thể là người ở bên cạnh họ, dù là chút yêu thương cũng chẳng dám dành cho nhau nữa, dù những điều ở lại sau một chuyện tình chỉ có nỗi buồn bám lấy dai dẳng, vẫn mong khi mình vô tình nhìn thấy nhau, trước khi ngoảnh đầu đi về phía hai con đường ngược hướng, yêu thương còn lại đủ để trao nhau một lời chào.

Người đó, họ là người mà mình đã từng yêu. Người đó, người của những tháng ngày xưa cũ…

Chào anh, người cũ!’’ là một cuốn sách nhỏ chứa đựng những câu truyện ngắn về yêu thương đã cũ. Như một lời nhắn nhở đến những trái tim đã từng ở cạnh nhau. Sẽ có một lúc nào đó, vô tình mình sẽ gặp lại, dừng lại chỉ để mỉm cười và trao nhau một lời chào.

Mưa. Lam lặng yên ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt thẫn thờ trôi vô định theo màn mưa trắng bên ngoài cửa sổ. Cốc cà phê cầm trên tay đã nguội ngắt từ bao giờ, cô hoang hoải nhớ về những ngày đã qua. Suốt bốn năm qua, cô chưa từng nghĩ, sẽ có ngày cô gặp lại anh.

Cũng đã bốn năm rồi!

Ngày ấy, Lam vẫn còn là một cô sinh viên năm hai khoa Kinh tế trường Đại học Hàng Hải. Trong một lần đi làm thêm cho xưởng đính đá ở gần nhà, cô đã quen Phan. Lúc ấy, cô bị ấn tượng bởi anh chàng quản lý có điệu cười tươi rói, vừa duyên lại vừa ngô ngố. Còn anh, bị thu hút bởi cô nhân viên “lắm mồm”, mới ngày đầu vào làm đã nói không ngừng, chọc cười cả bàn, khiến họ cười không ngớt, làm cho anh chàng quản lý là anh cứ phải đảo qua nhắc nhở giữ trật tự liên tục. Tình cờ hơn, họ lại học cùng trường, anh học xây dựng, cô học kế toán. Phan hơn Lam tám tuổi, lúc biết cô chưa có người yêu, anh nửa đùa nửa thật tuyên bố với cả bàn rằng anh sẽ tán cô, và hứa sẽ thưởng công cho Chi – đứa bạn thân đi làm cùng với cô một chầu kem nếu làm mối giúp anh và Lam thành công. Cô biết anh chỉ nói đùa, nên cũng không mấy bận tâm. Dù vậy, trong lòng cũng nhen nhóm một niềm vui nho nhỏ.

Từ ngày hôm ấy, Phan thường lượn qua bàn làm việc của nhóm cô nhiều hơn, đôi khi là để kiểm tra sản phẩm hoặc chỉ là để nói mấy câu vu vơ. Nhiều khi, anh đứng bên một góc bàn, nhìn cô chằm chằm. Hay lúc chị Hằng ngồi bên cạnh cô nghỉ một buổi làm, anh “vô tình” ngồi xuống ghế của chị, “vô tình” đụng vào tay cô, khiến cho mọi người ồ lên trêu chọc.

Mọi người bắt đầu gán ghép Lam và Phan, họ gọi cô là “phu nhân quản lý” khiến cô đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Còn anh thì chỉ cười, còn đế thêm một câu khiến cô chỉ muốn độn thổ: “Mọi người đừng trêu nữa, vợ anh ngượng bây giờ.”

Buổi sáng hôm cơn bão Haiyan đổ bộ vào miền trung Việt Nam, do ảnh hưởng của cơn bão, nên Hải Phòng có mưa dông kèm theo gió to. Khi Lam đang lười nhác cuộn mình vào trong chiếc chăn ấm áp, nghe từng đợt gió đập mạnh vào khung cửa sổ thì điện thoại bỗng đổ chuông. Một dãy số lạ, nhưng giọng nói vang lên trong điện thoại lại rất thân quen.

“Em đã ngủ dậy chưa?”

“Dạ, em dậy rồi.” Lam bật cười.

“Ừ, thế chiều nay anh em mình đi chơi đi.”

Lam trợn tròn mắt, nhỏm dậy nhìn tán cây bên vườn nhà hàng xóm đang bị gió quật cho tơi tả qua khung cửa sổ. Thời tiết như thế này mà muốn ra ngoài đi chơi sao?

“Trời đang bão mà anh.” Lam húng hắng ho mấy tiếng, khẽ trả lời.

“Em ốm à?”

“Dạ không ạ. Hôm qua em bị lạnh nên sáng dậy hơi ho một chút.”

“Ừm, thế chiều nay đi chơi với anh nhé?”

Lam dở khóc dở cười, mặc dù mưa không lớn lắm, nhưng hẹn hò vào một ngày như thế này, dường như không được hay ho cho lắm nhỉ? Dù cô cũng muốn đi, nhưng vẫn băn khoăn nhiều. Chưa biết phải trả lời làm sao thì Phan đã nhanh nhảu:

“Mà thôi, hôm nay em không được khỏe, để hôm khác vậy. À, tối nay bão nên được nghỉ làm, mai anh đến đón em đi làm nhé?”

“Dạ. Nếu anh muốn thì cứ đến thôi ạ.” Lam cười. 

“Ừ, thế quyết định vậy nhé.”

“Vâng ạ.”

Tối hôm sau, khi Lam đang bận rộn trong bếp thì Phan gọi tới, nói rằng anh đang ở trước cửa nhà… hàng xóm của cô. Cô không tin lắm, vội tắt bếp chạy ra ngoài. Đúng là anh đang đứng ở đó, cùng nụ cười quen thuộc.

“Em tưởng anh sẽ không đến? Mà sao anh lại biết nhà em được?” Lam kinh ngạc.

Phan giơ một tập hồ sơ lên vẫy vẫy. “Trong hồ sơ xin việc của em có ghi cả địa chỉ và số điện thoại mà. Anh đã nói đến là sẽ đến.”

Lam cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại, cong cong như vầng trăng lưỡi liềm. “Chờ em chút, em vào thay đồ.”

Nói xong, cô vội chạy vào nhà, dùng tốc độ nhanh nhất để thay quần áo rồi cùng anh tới chỗ làm. Ngồi sau xe anh, khóe môi cô cong lên đầy hạnh phúc.

Giữa buổi làm việc, đột nhiên Phan gọi cô vào phòng quản lý, xin lỗi cô vì có việc phải về sớm và hứa sẽ đến đón cô khi tan làm. Lam cười xòa, giục anh mau đi kẻo nhỡ việc, nhà cô cũng khá gần đây, nếu anh không đến đón, cô cũng có thể tự đi bộ về. Khi ra khỏi phòng, mọi người đều nhìn cô với ánh mắt vô cùng mờ ám khiến mặt cô bất giác đỏ lên. Cô vội vàng chạy về chỗ ngồi, cúi gằm mặt xuống, che đi gò má đang nóng bừng. Đúng lúc ấy, Phan lại chìa cái mũ bảo hiểm của cô ra.

“Em cầm mũ nhé, lỡ lát nữa anh không đến đón được thì bảo Chi chở về.”

Cả xưởng làm việc ồ lên, có tiếng ai đó châm chọc thật lớn: “Hôm nay lại chở vợ đi làm cơ đấy.”

Lam ngượng quá, muốn khóc không được, muốn cười cũng chẳng xong. Trong khi đó Phan lại vô cùng thoải mái, cười toét cả miệng, chẳng thèm đính chính hay thanh minh gì hết.

Hết giờ làm, Lam ra đầu ngõ chờ Phan. Mọi người phóng xe qua, quay đầu lại nhìn cô cười tủm tỉm. Cô ngại, vội tránh vào một bên, để cho mọi người đỡ nhìn thấy mình. Chi đỗ xe trước mặt Lam, bảo cô lên xe để nó chở về. Lam lắc đầu, cô muốn chờ Phan thêm chút nữa. Chi bảo, nếu Phan không đến, chẳng lẽ cô lại muốn chờ cả đêm? Bất đắc dĩ, Lam đành leo lên xe của Chi. Cô rút điện thoại, định bụng gọi cho Phan, bảo Phan không cần đến đón mình nữa. Tiếng nhạc chờ điện thoại vừa vang lên, bỗng Phan phóng xe lên đi song song với Chi, cười bảo.

“Chi, trả vợ cho anh nào.”

Chi dừng xe lại, Lam lật đật trèo qua xe của Phan, ngượng ngùng. Trước khi phóng đi, Chi nói lớn.

“Chuẩn bị tiền bao em ăn kem đi. Em ăn nhiều lắm đấy.”

Lam ngượng quá, cô với Phan đã có gì đâu? Phan lẩm bẩm.

“Khổ quá, thì cũng phải có gì thì mới bao ăn kem được chứ.”

Lam nghe thấy, nhưng im lặng, miệng không giấu nổi một nụ cười. Tiết trời tháng Mười một chỉ mới hơi se lạnh. nhưng tại hôm nay vội quá, Lam chỉ kịp khoác một chiếc áo len mỏng, dù ngồi sau có bờ vai của Phan che chắn, nhưng gió vẫn táp vào người khiến cô run bắn. Về tới gần nhà, Lam buột miệng kêu rét, Phan vội vàng chạy chậm lại, đỗ xe vào lề đường, cởi áo khoác đưa cho cô. Thấy thế, Lam vỗ lên lưng anh, nhẹ giọng bảo.

“Anh mặc áo vào đi, em hơi lạnh thôi, với lại sắp về đến nhà rồi.”

Phan không nghe, một mực muốn đưa áo cho cô, cô phải nói mãi anh mới chịu mặc lại áo, nhưng tốc độ chạy xe của anh đã chậm hẳn lại. Lam ngồi sau, nhìn bờ vai rộng lớn của anh, chợt thấy lòng rung động. Cô nghĩ, có lẽ cô đã yêu anh mất rồi.

Hết một tháng làm việc, vì vấn đề lương bổng bị cắt xén, nhân viên được nhận số tiền ít đến thảm thương khiến mọi người cùng nghỉ việc tập thể. Phan, Lam, và cả mấy người chung bàn làm việc với Lam cũng xin nghỉ. Chi thì la lên oai oái là cả tháng vất vả, bốn tiếng một ngày, chưa kể cả những hôm tăng ca mà chỉ được có hơn bốn trăm ngàn, đúng là bóc lột sức lao động quá đáng, không bõ cả tiền đổ xăng. Lam trêu, bảo Chi đem toàn bộ số tiền lương ấy đi mua xăng về đốt xưởng cho bõ ghét. Nó lại trêu lại Lam rằng đốt xưởng rồi, lại mất đi kỉ niệm tình yêu của Lam và Phan, khiến mọi người cười ầm.

Lúc chia tay, Phan chìa tay ra, muốn bắt tay tạm biệt với Lam, cô cười ngượng ngùng, chỉ nắm lấy ngón tay út của anh, lắc lắc. Cô muốn nắm tay anh, luồn những ngón tay của mình vào những ngón tay thon dài mảnh khảnh của anh, cô muốn chờ, chờ tới khi anh ngỏ lời yêu, cô sẽ làm như thế, sẽ nắm tay anh thật chặt. Phan ngẩn tò te, nhìn lom lom vào bàn tay, hờn dỗi nói.

“Bắt tay mà như thế à? Bắt tay là phải nắm lấy cả bàn tay chứ? Tay này, bắt đi, bắt đi.”

Anh cứ giơ bàn tay ra dí đuổi theo Lam, khiến cô bật cười. Cô muốn nói với anh rằng, không phải cô không muốn bắt tay anh, cô chỉ đang chờ tới lúc thích hợp mà thôi.

Lam cùng mấy người bạn chung bàn làm việc tụ tập thành một nhóm, thỉnh thoảng lại hẹn cùng nhau đi chơi. Mỗi lần như vậy, Phan đều sang đón cô. Mọi người đã quá quen với chuyện đó, nhưng mỗi lần thấy Phan chở cô đến chỗ hẹn, họ lại trêu chọc. Ai cũng mặc định coi họ thành một đôi, Lam cũng hy vọng như vậy.

Một lần, khi đi chơi cùng mọi người, Phan chở cô, khẽ nói, “Không biết đến bao giờ anh em mình mới yêu nhau nhỉ?” Cô cười, dịu dàng trả lời, “Em cũng không biết, còn phải xem tới bao giờ anh mới yêu em đã.” Ý của cô đã quá rõ ràng, cô đã yêu anh rồi, chỉ cần anh yêu cô nữa thôi. Nhưng Phan chỉ cười, và im lặng. Lam đã chờ, chờ suốt bao nhiêu ngày, nhưng chờ mãi, anh vẫn không ngỏ lời yêu.

Lam không phải người con gái quá nhút nhát, cũng chưa từng nghĩ rằng là con gái thì không được chủ động trong tình yêu. Cô chỉ biết rằng, yêu là yêu, và cô muốn sống hết mình cho tình yêu đó. Vì vậy, cô quyết định sẽ nói cho Phan biết tình cảm của mình.

Thế nhưng, ngay khi cô hạ quyết tâm làm điều đó, cũng là lúc cô nhìn thấy Phan đặt trạng thái đã kết hôn với một cô gái khác, cùng với hình ảnh rất thân mật của anh và cô gái ấy. Bàng hoàng, hụt hẫng? Không, cô chỉ cảm thấy như trái tim mình đã trôi đến một phương trời vô định nào đó. Nhìn nick anh sáng đèn, cô pm anh, bàn tay chậm chạp gõ từng phím:

“Người yêu anh à?”

“Ừ.” Anh trả lời gọn lỏn.

“Em vẫn luôn chờ một tiếng ‘anh yêu em’ của anh, thật tiếc, câu nói đó lại không dành cho em. Dẫu sao cũng cám ơn anh, quãng thời gian quen anh và yêu anh, em đã rất hạnh phúc.”

Khung chat hiện lên chữ “Đã xem”, Phan im lặng, không một câu trả lời. Điều ấy, còn tàn nhẫn hơn bất cứ câu nói nào. Một lát sau, Phan offline . Lam mỉm cười đầy mệt mỏi, cô tắt máy, nằm vật xuống giường. Nỗi buồn hóa thành nước mắt, lặng lẽ chảy dài.

Sau ngày hôm đó, Phan không trả lời mọi tin nhắn điện thoại và facebook của Lam, dù khung chat luôn hiện lên chữ “Đã xem”. Cô gọi điện, anh cũng ít khi bắt máy, mỗi khi cô gọi cho anh, rủ anh đi chơi cùng với nhóm, anh cũng luôn nói mình bận. Anh không còn xuất hiện bên cạnh cô mỗi lần họp nhóm nữa. Mọi người tò mò, hỏi cô và anh cãi nhau à, chia tay à, cô chỉ cười. Chia tay ư? Họ đã bao giờ yêu nhau đâu để mà chia tay? Đã từng có bắt đầu đâu mà có kết thúc? Chỉ có Chi biết chuyện, những lúc ngồi bên cạnh cô vẫn không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Phan là đồ đểu cáng. Lam lại cười, nói Chi đừng chửi nữa, con trai mà, tán tỉnh một vài cô gái có gì lạ đâu? Có thể Phan đã từng thích cô thật, đã từng muốn cô trở thành người yêu anh thật. Nhưng tình cảm của anh dành cho cô còn chưa kịp hình thành trọn vẹn thì trái tim anh đã nhen nhóm lên tình cảm dành cho một cô gái khác. Và cô là kẻ thua cuộc, vậy thôi!

Có lần Lam vào facebook của cô gái ấy, cô nhớ, hình như cô gái ấy đã từng được bạn bè anh nhắc đến trên facebook của anh mấy lần. Hình như, họ cũng gán ghép Phan và cô ấy như những người trong xưởng đã từng gán ghép cô và anh. Hình như, anh đã từng đăng ảnh chụp chung cùng cô gái ấy mấy lần. Hình như, lúc còn đi làm, cô đã nghe thấy một chị bàn bên cạnh nói Phan yêu một cô bạn cùng lớp… Cô chưa từng để ý tới, thì ra người Phan thật sự yêu là cô ấy, không phải cô. Hoặc giả như, có những điều dù bản thân đã biết là dối trá, nhưng bản thân lại cứ luôn ép mình tin tưởng vào sự dối trá vốn quá rõ ràng ấy. Chi nhìn ảnh của cô ấy, chê cô ấy đủ điều, nào là lùn, nào là xấu, là gái quê, kém Lam về mọi mặt. Lam lặng lẽ bảo: “Cô ấy kém Lam về mọi mặt, nhưng hơn Lam một điều. Cô ấy được Phan yêu, còn Lam thì không.” Chi im lặng, và từ đó không bao giờ nhắc tới Phan trước mặt Lam nữa. Chi biết rằng, trong lòng Lam đang có một nỗi đau sâu lắm, xót xa lắm. Không có bất cứ ai nên chạm vào vết thương của Lam, trừ chính bản thân cô ra.

Có những khi, Lam nằm dài trên giường, nhớ lại những kỉ niệm của cô và Phan rồi tủm tỉm cười hạnh phúc. Kí ức càng hạnh phúc thì hiện tại lại càng đau, cô khóc, nghe tim mình đau thắt đến nghẹt thở. Lam thấy Phan sao tàn nhẫn quá. Dường như cả cuộc đời này Phan cũng không bao giờ nhận ra anh đã làm tổn thương người con gái yêu mình nhiều như thế nào.

Có đôi lúc cô đơn, buồn tủi, Lam thèm muốn được nghe thấy giọng nói của Phan, thèm đến phát khóc. Nhưng trong điện thoại chỉ vọng đến tiếng nhạc chờ quen thuộc. Cô đau, cô khóc không biết bao nhiêu lần. Cô quay cuồng, vật vã với nỗi đau của chính mình, cô muốn thoát ra khỏi nó, nhưng càng cố gắng, nỗi đau càng bám lấy cô như một cơn ác mộng dài – một giấc mộng chứa đầy hình bóng của Phan. Để rồi những khi tỉnh giấc, nước mắt đã rơi ướt đẫm gối từ khi nào.

Lam chẳng hiểu sao mình lại yêu Phan nhiều đến thế, hay vốn dĩ tình cảm đơn phương không trọn vẹn khiến nỗi đau lớn hơn? Có một thời, cô luôn miệng hát một bài hát, mỗi khi tới câu “Người nói yêu em đi, người nói thương em đi.” , nước mắt cô lại rơi. Mỗi khi đi qua cửa nhà hàng xóm, cô lại thấy lòng hoang hoải bởi ý nghĩ, ngày xưa cũng đã có người đứng chờ mình ở đây. Mọi con đường nơi cô đi qua đều có hình bóng của Phan. Anh đã từng chở cô đi qua cung đường này, anh đã từng nói với cô những gì khi đi qua nơi kia. Khắp nơi trong thế giới của cô, đều ngập tràn hình bóng của Phan. Tình cờ gặp Phan trên trường, cô chỉ mỉm cười với anh, rồi lại đau lòng nhìn anh lảng tránh nụ cười của cô, bước nhanh qua cô như hai người xa lạ. Trên đời này, luôn tồn tại một người yêu bạn hơn tất thảy, nhưng đối với bạn, họ lại chẳng là gì cả. Để đến một ngày nào đó tình cờ gặp mặt, bạn sẽ chỉ nghĩ rằng “À, đây là một người mình đã từng quen.” Không thể trở thành một đôi, ngay cả cơ hội để trở thành một người bạn bình thường của anh, anh cũng không cho Lam được có. Cô cố quên Phan, cố không nhắn tin hay gọi điện đến số máy quen thuộc. Cứ tưởng rằng không nhắn tin, không liên lạc, sẽ chóng quên, tim cũng sẽ không đau. Vậy mà tại sao, lại càng nhớ thương nhiều hơn, càng đau đến phát khóc? Phải chăng vì con tim vẫn cứ mãi bướng bỉnh, chẳng chịu ngủ yên để quên đi một người…?

Cứ thế, cho đến khi Lam hết yêu Phan là một khoảng thời gian dài sau đó. Dù có nhiều người con trai khác theo đuổi Lam, nhưng cô chẳng còn muốn yêu một ai. Dù không còn yêu Phan, nhưng không hiểu sao cô vẫn vô tình so sánh những người con trai ấy với Phan. Người này cao lớn đẹp trai, nhưng lại không có nụ cười rạng rỡ như Phan. Người kia có nụ cười đẹp như Phan, nhưng lại không khéo ăn nói. Người nọ có gương mặt đẹp, nụ cười rạng rỡ, hay làm cô vui, nhưng lại không học giỏi như Phan.

Nhiều lúc Lam vẫn ngẩn người ra, nhớ lại những kỉ niệm về Phan, dù không còn yêu Phan nữa, nhưng Lam vẫn nhớ, vẫn thương. Những kỉ niệm về Phan đã không còn có thể làm cô đau, hình ảnh của Phan đã chẳng còn xuất hiện trong những giấc mơ của cô, vị trí của Phan trong lòng cô đã chẳng còn một chữ “Yêu” ở bên cạnh. Chỉ là chút nhớ thương vậy thôi.

Chi hỏi Lam, sao lại không cho ai cơ hội đặt chân vào trái tim mình? Dẫu sao thì cố gắng đuổi theo một đối tượng mới vẫn tốt hơn là ôm một thứ tình cảm đã bám bụi từ lâu. Lam không trả lời. Không phải cô không muốn cho ai cơ hội, chỉ là không ai có khả năng để bước vào thế giới của cô mà thôi.

Cứ thế, suốt bốn năm nay, bàn tay cô vẫn chưa từng để ai nắm lấy.

Bốn năm, Lam vẫn đứng trên đôi chân của mình, trên những chênh vênh vụn vỡ, và sống trong thế giới của riêng cô.

Sau khi ra trường, Lam và Phan không còn gặp lại, số điện thoại của cả cô và anh đều không đổi, nhưng cả hai đều không liên lạc với nhau. Thỉnh thoảng, Lam vẫn cùng những người bạn cùng bàn làm việc trong xưởng đính đá ngày xưa gặp mặt, đi chơi. Không ai nhắc đến Phan trước mặt Lam vì sợ cô buồn. Còn cô thì lại vô tư nhắc đến Phan, còn kể cho mọi người nghe ngày ấy mình đã yêu Phan như thế nào, đã từng đau ra sao. Với cô, Phan giờ chỉ là một người bạn, không hơn.

Những tưởng rằng cuộc sống sẽ vẫn tiếp diễn như thế, Lam và Phan chỉ là hai đường thẳng cắt nhau một lần, và sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Cho đến ngày hôm nay, ngày Lam chuyển công tác sang một công ty khác, cô gặp lại Phan. Anh là kỹ sư xây dựng phòng quản lý công trình, cô là trưởng phòng kế toán. Giây phút nhìn thấy Phan ở trước cửa thang máy, Lam nghe như một mảnh kí ức bỗng chốc vỡ vụn, đâm vào tim cô, nhức nhối.

“Lam.”

Giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lam. Cô ngẩng đầu, nhìn Phan.

“Dạ, sao anh?”

“Sao ngồi thừ người ra thế?” Phan tựa người vào bàn làm việc của Lam, ánh mắt anh nhìn cô rất lạ, dịu dàng, xen lẫn chút nhớ thương.

“Nhớ lại mấy kỉ niệm của anh và em mấy năm trước thôi.” Lam nhún vai.

Không nghĩ tới Lam sẽ trả lời như vậy nên Phan hơi ngạc nhiên, anh lúng túng.

“Ờ. À mà em không đi ăn trưa à?”

“Em không đói, anh cứ đi đi.” Lam mỉm cười.

“Anh ăn rồi.” Phan đặt một cái túi giấy lên bàn làm việc của Lam, ngập ngừng nói: “Em ăn đi, anh thấy em chưa ăn gì nên mua cho em luôn.”

Lam chớp chớp mắt, mở túi giấy, nhìn chiếc bánh mềm mại thơm phức bên trong, khẽ cười. “Em cảm ơn.”

Trên đời này có nhiều người buồn cười lắm, mỗi ngày họ đưa cho bạn một chiếc bánh, thích thú nhìn thấy bạn ăn thật ngon lành. Rồi một hôm, họ bỏ đi, đem chiếc bánh ấy cho một người khác, khiến cho bạn hằng ngày phải ngóng trông họ. Để rồi một ngày, họ quay lại bên bạn, với chiếc bánh trên tay.

Nhưng họ không biết rằng, bạn giờ đây vẫn đứng ở chỗ cũ, vẫn là con người cũ, nhưng đã đủ trưởng thành để tự đứng trên đôi chân của mình. Đã có thể tự đi mua bánh cho bản thân, chứ không phải đứng chờ bất cứ ai nữa. Lam của ngày hôm nay, trái tim đã không còn đập mạnh khi thấy một cuộc gọi đến từ một cái tên quen thuộc. Không băn khoăn suy nghĩ khi thấy một cuộc gọi nhỡ. Trái tim đã không rộn ràng khi nghe thấy giọng nói quen, và đã có thể bình thản nói chuyện với giọng nói ấy. Lam của ngày hôm nay, đã không còn khóc vì nhớ Phan, đã không còn cười ngọt ngào sau một cuộc nói chuyện. Đã không còn ngây thơ hy vọng vào bất cứ thứ tình cảm nào nữa.

Thấy Phan vẫn chưa đi, Lam nhướn mày nhìn anh. Phan bối rối gãi nhẹ sống mũi, ngập ngừng nói.

“À, lát tan làm đi cà phê nhé.”

“Được thôi ạ.” Lam bình thản, chúi đầu vào bảng kiểm toán trên máy, để mặc Phan chưng hửng bỏ về chỗ ngồi.

Tan làm, Lam đợi Phan ở quán cà phê quen, nằm ở gần công ty cũ của cô. Phan đến sau, gọi một cà phê đen, rồi nhìn cốc cà phê của Lam đầy lạ lẫm.

“Anh nhớ là em không thích uống cà phê mà?” Hồi trước mỗi lần đi chơi cùng với nhóm, Phan đều gọi cà phê, còn Lam thì thích kem chocolate. Cô còn hỏi anh cà phê đắng ngắt, khó uống chết đi được, sao anh còn thích?

“Ai rồi cũng khác.” Lam cười nhạt.

Sau chuyện của Phan, Lam tập cho mình thói quen uống cà phê, bình thường cô rất ít ra ngoài, nhưng từ ấy, ngày nào cô cũng ra quán. Những tách cà phê đắng ngắt dần được thay thế cho những ly kem chocolate ngọt ngào. Cô làm như vậy, không hẳn là vì Phan, chỉ là tự dưng cô cảm thấy, cái vị đắng của cà phê thật ra cũng không đắng bằng những gì cô đã từng nếm trải, nên cô tập cho mình quen với cái đắng, vậy thôi.

“Cả ánh mắt của em cũng khác rồi.” Phan hơi cúi đầu, cười buồn.

Lam nhìn anh, thinh lặng. Thời gian làm con người ta thay đổi. Phan trở thành một người đàn ông lịch lãm, hào hoa, cả nụ cười rạng rỡ, ngây ngô, ngố ngố ngày nào cũng không còn. Còn cô, khoác lên mình vẻ lãnh đạm, chín chắn, sự bình thản của một người con gái đã trưởng thành. Đôi mắt sáng rực rỡ ngày nào, giờ mang theo một vẻ buồn man mác, thoáng chút ưu tư. Ở cô toát lên một sự quyến rũ khó cưỡng lại.

“Em vẫn còn giận anh phải không?”

Lam bật cười, lắc đầu. “Giận anh vì cái gì? Mà nếu em đã từng giận anh thật, chẳng lẽ bốn năm rồi mà em vẫn còn để bụng sao? Em đâu phải người nhỏ mọn như vậy.”

“Ừ, mà… từng ấy năm rồi mà em vẫn chưa yêu ai à?”

Lam là người con gái xinh đẹp, gia cảnh khá giả, khéo ăn nói, có duyên, lại là người có năng lực. Bên cạnh cô, có biết bao nhiêu người muốn được cùng cô sánh bước trên đường đời. Nhưng từng ấy năm, cô lại chẳng ở bên cạnh bất cứ ai.

“Không có hứng yêu ai thôi anh. Hai mươi tư tuổi rồi mà người đầu tiên, cũng là người duy nhất em yêu lại là anh. Tới giờ em vẫn chưa một lần có người yêu. Bố mẹ em đang sốt xình xịch kia kìa, em trở thành gái già, gái ế cần thanh lí rồi.” Lam cười.

Phan bỗng nhiên nắm lấy tay Lam, đôi mắt anh tha thiết, chân thành nhìn cô. Bàn tay anh hơi run, lạnh buốt.

“Lam, anh yêu em, em đồng ý trở thành người yêu của anh chứ?”

Lam nhướn mày trước tình huống vừa phát sinh, cười nhạt.

“Cách đây bốn năm, em đã luôn chờ đợi câu nói này. Nhưng ngày ấy, anh đem câu nói này trao cho một người con gái khác. Cho đến ngày hôm nay, bốn năm rồi, anh nói câu này với em, có còn ý nghĩa nữa hay không? Em không muốn biết, cũng không cần biết anh và người yêu anh trước đây đã xảy ra những gì. Em cũng không muốn biết tình cảm của anh dành cho em, cả trước đây lẫn bây giờ, là thật hay giả. Bởi vì tất cả những điều đó, đối với em bây giờ đã không còn có ý nghĩa nữa rồi.”

“Lam, anh…”

“Phan, em đã từng rất yêu anh. Em cũng đã từng tổn thương rất nhiều vì anh. Từ sau khi quên đi tình yêu với anh, em chẳng còn muốn yêu thêm một ai khác. Không phải vì em không quên được anh, mà là em sợ bản thân mình sẽ tổn thương. Bởi vì ở bên cạnh ai, em cũng đều cảm thấy nhạt nhẽo, thấy lòng mình nguội lạnh. Bởi vì em đã không còn sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, một tình yêu mới. Cả với anh cũng vậy, Phan ạ.

Có những thứ đã qua rồi sẽ không cách nào quay lại. Bốn năm qua, em không ở bên cạnh ai là vì bản thân em không muốn yêu, không phải vì anh.

Em đã từng hối tiếc, rất nhiều. Em hối tiếc vì đã không khoác lên mình chiếc áo khoác của anh, em xót xa vì đã không từng nắm lấy tay anh. Nhưng có một điều chưa từng khiến em hối hận, đó là đã nói cho anh biết rằng em yêu anh. Trước đây, chúng ta đã từng hứa rằng sẽ đi chơi riêng với nhau. Đến ngày hôm nay, anh và em cùng ngồi đây uống cà phê. Ngày xưa, em không dám nắm lấy tay anh, bây giờ bàn tay anh đã nắm lấy bàn tay em. Lời hứa của anh và em, tới giờ đã được thực hiện rồi. Phan, cảm ơn anh. Cho tới tận bây giờ, yêu anh, vẫn là một điều vô cùng hạnh phúc đối với em.”

Lam nhẹ rút bàn tay mình ra khỏi tay Phan, đứng dậy rời khỏi quán, chợt thấy lòng mình nhức nhối. Có đôi khi, cô muốn quay trở về cái thời tha thiết yêu đơn phương một người con trai. Cái thời yêu đôi mắt cận, yêu miệng cười rạng rỡ, yêu cái giọng điệu bông đùa ỡm ờ không thật lòng. Đau khổ có, hạnh phúc có, nước mắt có, nụ cười có, tổn thương có. Rất nhiều thứ, đã qua, không bao giờ trở lại. Giá như ngày chia tay, cô đã không ngần ngại mà siết chặt lấy bàn tay ấy. Giá như ngày mùa đông năm ấy, cô không từ chối chiếc áo khoác anh cởi ra đưa cho cô. Giá như cô đã không quá vội vàng, yêu anh.

Trước khi cô muốn nói ra tình cảm của mình, anh lại nói với cô về tình cảm của anh với một người con gái khác. Tim cô như đã chết đi vào khoảnh khắc ấy rồi. Giờ đây, không còn yêu, nhưng chắc còn thương. Đôi lúc, cô vẫn nhớ nụ cười ấy, vẫn nhớ gương mặt ấy, giọng nói ấy. Lúc buồn vẫn muốn gọi vào số máy ấy.

Nhưng vấn vương mãi để làm gì, có còn yêu nữa đâu? Chỉ là… cứ nhớ, cứ thương…

Yêu, để làm gì? Có những lúc tưởng chừng như là mãi mãi, nhưng hóa ra cũng chỉ là gió thoảng mây bay mà thôi. Thời gian qua, tình cảm cũng đã nhạt nhòa. Những tưởng rằng sẽ mãi yêu anh như thế, nhưng giờ nhìn lại, cũng chỉ là người lạ đi ngang qua đời mà thôi.

Bên trong quán, câu hát quen thuộc của một bài hát cũ vang lên, quẩn quanh trái tim đang thổn thức của cô.

“Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau

Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời.”

Lam ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt trên cao. Trời đang đổ cơn mưa phùn, những hạt mưa nhỏ xíu bay trong không khí, rơi trên gương mặt cô, xóa nhòa đi những giọt nước ấm nóng chảy ra nơi khóe mắt.

Bên trong quán cà phê, có một người con trai thất thần ngồi đó, bàn tay đặt trên bàn vẫn đang run rẩy. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, hòa tan trong tách cà phê, mặn đắng…

“Cô ấy kém Lam về mọi mặt, nhưng hơn Lam một điều. Cô ấy được Phan yêu, còn Lam thì không.”

Download Ebook Chào anh, người cũ Miễn Phí, Tải Sách Chào anh, người cũ, Đọc Ebook Chào anh, người cũ Online, Ebook Chào anh, người cũ Cho Điện Thoại, Tải Ebook Chào anh, người cũ Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Chào anh, người cũ Cho Android - Iphone - IOS, Download Chào anh, người cũ Free Ebook, Xem Sách Chào anh, người cũ Trực Tuyến Online…

[tg_facebook_comments]