Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh

Thông tin và link:Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh

eBook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh

Đọc ngayTải về

Xin được giới thiệu với bạn một số người mà tôi rất yêu quý trên toàn thế giới. Sự thật là tôi rất muốn bạn gặp tất cả những người mà tôi yêu mến. Họ sẽ làm bạn tràn ngập niềm hy vọng. Nhưng giới hạn của cuốn sách không cho phép điều đó, vì vậy cho phép tôi chọn lọc một số rất ít trong vô vàn các em nhỏ.

Khi được 5 tuổi, những em nhỏ đó như thế nào?

Bước vào tuổi thứ năm, các em là những đứa trẻ xuất sắc và đã sẵn sàng vào trường Quốc tế (nếu các em và cha mẹ các em muốn như vậy).

Vào thời điểm đó, tất cả các em đều có những tính chất sau:

Các em đọc thành thạo và đã đọc hàng trăm, thậm chí hàng ngàn cuốn sách. Một trong những thời điểm tự hào nhất của đời tôi là khi một đoàn truyền hình ghé thăm và hỏi Heather McCarty (một trong những bé tôi yêu mến), lúc đó mới được 4 tuổi, liệu bé có đọc được không.

Sau một thoáng cân nhắc để đảm bảo mình hiểu câu hỏi, Heather nói: “Cháu có thể đọc bất cứ cái gì”.

Sau một thoáng cân nhắc để đảm bảo mình hiểu câu trả lời, người đạo diễn cầm một cuốn sách trên chiếc bàn gần đó lên và hỏi xem cô bé đã đọc cuốn sách đó bao giờ chưa. Heather trả lời em chưa đọc bao giờ.

Đó chính là một cuốn sách của tôi – Dạy trẻ biết đọc sớm.

Ông đạo diễn lật qua cuốn sách và đề nghị cô bé đọc đoạn cuối cùng.

Heather đọc đoạn đó.

Trẻ nhỏ đã bắt đầu đọc và phát triển kiến thức của mình và dù cuốn sách này chỉ giúp được cho một em nhỏ biết đọc sớm hơn hay tốt hơn thì nó cũng sẽ xứng đáng với nỗ lực bỏ ra. Ai có thể nói được rằng một em nhỏ vượt trội nữa sẽ có ý nghĩa thế nào với thế giới? Ai là người có thể nói được cuối cùng thì tổng số lợi ích mà nhân loại có được nhờ làn sóng ngầm thầm lặng vốn đã bắt đầu hình thành, cuộc cách mạng mềm này, sẽ là bao nhiêu.

Heather đọc đoạn đó trước máy quay nhẹ nhàng, rõ ràng và tự tin. Rồi cô bé mỉm cười mãn nguyện.

Ông đạo diễn hắng giọng và hỏi: “Heather, cháu hiểu đoạn đó chứ?”

“Có ạ”, Heather nói, “chỉ có điều cháu không chắc ‘làn sóng ngầm’ nghĩa là gì”.

Tôi đã không thực sự xem được đoạn cuối đó vì còn mắc xì mũi.

Tôi thường phải xì mũi khi những đứa trẻ xinh đẹp làm những việc như thế này.

Các em có mười nghìn “bit” thông minh (Shakespeare viết tất cả các vở kịch của mình sử dụng tổng cộng dưới mười nghìn từ).

Các em cảm nhận được (khám phá ra) những mối quan hệ giữa các “bit” thông minh theo những cách rất ấn tượng. Ví dụ, hầu hết bọn trẻ đều rất giỏi xướng âm (thực chất là mối quan hệ giữa các “bit” thông minh được gọi là các nốt đơn) và chúng có thể nghe những bản nhạc cổ điển chưa từng được nghe và nói được với bạn ai là người viết bản nhạc đó.

Một người khác trong số những người tôi vô cùng yêu quý là Colleen Brown. Colleen biết hàng nghìn kiệt tác hội họa từ của da Vinci đến Picasso và Wyeth.

Tôi nhớ một ngày, trước khi Colleen được 5 tuổi, cùng với mẹ, cô bé đã thể hiện những “bit” thông minh của mình cho các bậc phụ huynh tham gia khóa học Tăng cường trí thông minh của trẻ thấy. Bà Brown đã mang tới 50 tác phẩm hội họa nổi tiếng trong số hàng ngàn bức mà bà có. Colleen đã nói tên những bức tranh đó một cách vui vẻ và dễ dàng. Sau khi cô bé nêu tên bức cuối cùng, bà Brown đưa cho bé năm bức vẽ bé chưa nhìn thấy bao giờ và Colleen đã xác định được người vẽ.

Tất cả các phụ huynh đều rất ấn tượng, họ càng ấn tượng hơn khi thấy năm bức vẽ – mỗi bức của một danh họa khác nhau, là tranh đen trắng. Ai cũng thấy là tôi đã không quá sức ấn tượng bởi vì tôi còn đang bận xì mũi.

Đó là điều xảy ra khi bọn trẻ, những em có hàng nghìn “bit” thông minh, bắt đầu khám phá (không cần ai giúp đỡ) ra mối quan hệ giữa những “bit” thông minh đó.

Các em không chỉ có khả năng làm Toán (như đa số người lớn) mà các em còn có thể hiểu được Toán (đa số người lớn không như vậy).

Các em chơi đàn violon tốt.

Các em viết sách.

Các em viết hay.

Các em tự minh họa sách của mình.

Các em nói ngôn ngữ mẹ đẻ trôi chảy và rành mạch cùng ít nhất một ngoại ngữ với trình độ từ dùng được đến trôi chảy.

Các em đọc chữ kanji – chữ Hán dùng trong tiếng Nhật (thứ ngôn ngữ mang tính học thuật của Nhật Bản) và nhiều em đọc được nhiều chữ kanji hơn trẻ em Nhật Bản lớn hơn các em từ 3 tới 6 tuổi.

Các em làm được rất nhiều điều khác một cách tuyệt vời, ví dụ như múa ba lê và tập những môn thể thao Olympic.

Quan trọng hơn cả, các em là những đứa trẻ đáng yêu nhất, cuốn hút nhất mà tôi từng gặp.

Đó là những em nhỏ thật sống động và thú vị, tài năng đến độ thật dễ quên mất rằng thực ra các em mới chỉ lên 5.

Khi Marc Mihai Dimancescu, được 5 tuổi, em đã chơi đàn violon cho một đoàn khách tới thăm.

Em đã chơi thật tuyệt vời, cũng như mọi việc khác em làm. Khi em chơi xong, một phóng viên hỏi em vừa chơi đoạn nhạc nào.

“Điệu gavôt ạ”, Marc Mihai nói.

“Ai là tác giả?”, phóng viên hỏi.

“Lully”, Marc Mihai trả lời.

“Cháu đánh vần từ đó thế nào?” phóng viên hỏi, cúi xuống để có thể nghe tiếng Marc Mihai nhỏ bé.

“L-U-L-L-Y”, cậu bé Marc Mihai dõng dạc.

Tôi lại thấy mắt mình ngân ngấn nước, nhưng đó là vì tôi đã cười rất to.

Anh phóng viên nói cám ơn rồi đi ra, nhưng anh ta đã không hiểu vì sao tôi lại cười ngặt nghẽo như vậy. Vài tuần trước, chính tờ báo của anh phóng viên đó đã đăng trên trang nhất một bài báo nói rằng hơn 30% trẻ em trong độ tuổi từ 7 đến 11 tuổi không biết đọc và rằng rất nhiều học sinh tốt nghiệp trung học không đọc được chính bằng tốt nghiệp của mình hoặc nhãn mác dán trên các lọ.

Tôi nghĩ sự đối lập đó – một mặt thì thật đáng buồn – nhưng mặt khác thì lại thật thú vị và tuyệt vời.

Những đứa trẻ làm được những điều này là những ai? Có phải các em xuất phát là những em nhỏ thiên tài được sinh thành bởi những bậc cha mẹ thiên tài?

Không hề.

Nếu bất cứ ai nghĩ rằng mình có thể xác định đứa trẻ nào là thiên tài từ trước khi các em được sinh ra thì tôi chưa bao giờ được gặp gỡ hay nghe nói tới người đó.

Các em đó có phải là những đứa trẻ 5 tuổi như mọi đứa trẻ khác không? Không, tất nhiên là không. Những trẻ 5 tuổi khác có làm được bất cứ việc gì, chưa nói là tất cả, trong những việc kể trên không? Các em chắc chắn là không ở mức trung bình – nhưng tất cả trẻ em đều có thể được như các em và nên được như các em.

Buckminster Fuller là một thiên tài – và là một người bạn của chúng tôi. Bucky thích nói rằng tất cả trẻ em sinh ra đều đã là thiên tài và chúng ta đã dùng sáu năm đầu đời của bé để hủy hoại khả năng đó.

Tôi xin được nói thêm rằng sáu năm đầu đời đó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng bởi vì tới 6 tuổi, chúng ta đã hình thành nền tảng cơ bản cho con người sau này của mình.

Có phải những đứa trẻ này không phải là kết quả do di truyền của những cha mẹ thiên tài?

À, các em quả thực là sản phẩm chưa đạt chất lượng của cha mẹ mình, nhưng không phải là sản phẩm di truyền trừ thực tế là cha mẹ các em trao cho các em món quà cuộc sống và món quà gen di truyền bình thường của nhân loại.

Nhưng cha mẹ nào cũng trao cho con cái mình hai món quà này.

Vậy cha mẹ của những em nhỏ này là ai?

À, họ có một vài điểm chung.

Trước hết họ chủ yếu là những người có trình độ, điều kiện kinh tế và địa vị xã hội ở mức trung bình.

Họ bao gồm từ những người công nhân cho tới những chuyên gia như bác sĩ, luật sư và doanh nhân.

Mẹ của các em gồm cả từ những người tốt nghiệp phổ thông tới những người tốt nghiệp đại học, đến cả những người có bằng thạc sỹ hay trình độ sau đại học tương đương.

Có rất ít người thực sự giàu có trong các chương trình của Viện. Và cũng có rất ít người thực sự nghèo. Đó là điều đáng buồn cho cả hai thái cực đó.

Những người giàu, bất hạnh thay, lại có một ý thức sai lầm về sự bảo đảm cho con cái mình. Hầu hết họ tin rằng sự giàu có sẽ đảm bảo cho con họ thành công và hạnh phúc. Một số ít người nhận thức được tốt hơn.

Những người rất nghèo, bất hạnh thay, lại có một ý thức sai lầm về sự bấp bênh cho con cái mình. Họ tin rằng con cái họ thực sự bẩm sinh đã thấp kém. Nhiều người nghèo nhận thức được tốt hơn nhưng không thực sự biết phải hành động thế nào.

Vì vậy, số đông người ở tầng lớp trung bình, những người trao cho con mình cơ hội đạt được tiềm năng gần như vô hạn và món quà vô giá mà gen nhân loại đem lại, có những đặc điểm chung sau:

Họ rất yêu con của mình (cũng như đa số các bậc cha mẹ).

Họ tôn trọng con của mình cũng như tiềm năng trác tuyệt bẩm sinh của các bé.

Họ say mê con mình vô cùng.

Họ dành cho con nhiều thời gian và năng lượng hơn hầu hết các gia đình khác.

Họ không cảm thấy đó là sự hy sinh bản thân, mà coi đó là một đặc quyền cao cả.

Họ nghĩ rằng dạy con thú vị hơn là đi chơi bowling(1) hay xem phim.

Họ yêu thích con hơn là mấy chương trình truyền hình ăn khách.

Điều đó liệu có đồng nghĩa với việc họ không quan tâm tới tình hình chính trị thế giới, nền kinh tế, rạp hát, thể thao, nghệ thuật, âm nhạc, văn chương và những điều thú vị khác trong cuộc sống hay không?

Không hề.

Họ còn yêu thích những điều đó hơn những người bình thường khác.

Họ là những con người sống động, vui tươi, hiểu biết, hạnh phúc, giỏi giang, những người ít bận tâm tới những lo toan của thế giới và quan tâm nhiều hơn tới việc làm điều gì đó để cải thiện thế giới bằng cách nuôi dạy những trẻ em hạnh phúc hơn, giỏi giang hơn.

Nhưng bạn tìm đâu ra được những người mẹ có thể đọc và viết tiếng Nhật, dạy hội họa, lịch sử, địa lý, chơi đàn violon, truyền cho con cái kiến thức phổ thông về vô số điều và biết biểu diễn thể dục Olympic? Và đó là tôi mới chỉ điểm qua một vài năng lực.

Không một người mẹ nào của những em nhỏ này biết chơi violon, biết được hết kiến thức phổ thông, biết biểu diễn thể dục hay nói dù chỉ một từ tiếng Nhật khi họ mới bắt đầu chương trình, trừ mẹ Barbara Coventry, giáo viên violon ở trường Quốc tế; mẹ Patty Gerard, giáo viên thể dục Olympic; và mẹ Miki Nakayachi, giáo viên tiếng Nhật ở trường Quốc tế.

Quan điểm của các bậc phụ huynh này có một ý nghĩa rất thực tế. Đó là một trong những lý do chính vì sao họ lại dành thời gian dạy dỗ con cái mình.

Để dạy con, một vài cha mẹ đã học tập với sự giúp đỡ từ những cuốn sách của Viện mà họ mua hay mượn được từ thư viện công cộng. Một vài người chỉ làm có vậy.

Quay trở lại với các em nhỏ.

Điều gì xảy ra với những em nhỏ tuyệt diệu và đáng yêu đó khi các em được 5 tuổi?

Một vài điều.

Một vài em tới trường, từ các trường công cho tới những trường tư rất cao cấp, và ở đó hầu hết các em đều đạt được học bổng toàn phần và học vượt một hoặc hai lớp. Như vậy các em có bị các bạn khác và giáo viên coi là những con mọt sách lập dị không?

Ngược lại.

Trong mắt các bạn khác, các em trở thành những người lãnh đạo bẩm sinh của nhóm vì những lý do đơn giản và hiển nhiên là các em đáng yêu, đáng tin cậy và có trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Các em trong lớp không ghét những bạn tươi vui, đáng tin cậy mà các em không ưa những bạn khôn vặt, to mồm, bất an.

Là bạn thì bạn sẽ chọn cho mình loại người nào để kết bạn?

Trong mắt các giáo viên thì các em quả là những học sinh đáng mơ ước. Các em không cần hoặc chỉ cần một chút hỗ trợ, các em giúp đỡ những bạn nhỏ khác và để cho giáo viên thêm chút thời gian quan tâm tới những bạn không thể đọc hay làm Toán – các em này là vấn đề của cả lớp, mọi giáo viên dù ít kinh nghiệm nhất cũng biết điều đó.

Cuốn sách này hướng tới những bậc phụ huynh, muốn dành một chút thời gian trong ngày, hoặc một tiếng một ngày hay cả ngày, để đóng một vai trò cá nhân và thiết thực trong việc dạy dỗ chính con cái của mình.

Bạn có thể trao cho con mình kiến thức quý báu và chia sẻ niềm vui khôn xiết trong 15 phút mỗi ngày. Bạn sẽ tìm được niềm hạnh phúc chân thành nhất khi làm điều đó.

Một trong những việc bạn có thể làm được với một chút đầu tư thời gian là dạy đứa con nhỏ của bạn về tự nhiên.

Vì việc bé biết về 50 loại chim phổ biến, 50 loại cây, 50 loại hoa, 50 loại cây bụi, 50 loại động vật, 50 loại côn trùng và 50 loại rắn sẽ mang lại cho bé một cuộc sống vô cùng thú vị.

Điều đó còn giúp con bạn thật đáng ngưỡng mộ trong mắt bạn bè ở các độ tuổi 5, 15, 50 và 70 vì rất ít người biết về những sinh vật và cây cỏ trong địa phương mà họ sinh sống. Thật là quá kỳ lạ vì các trường hiếm khi dạy nghiên cứu về tự nhiên.

Một lợi thế khác là chính trong lúc dạy cho con các tấm thẻ chứa các “bit” thông minh về thiên nhiên, bạn cũng sẽ học được nhiều điều và trở nên yêu thích thế giới quanh bạn nhiều hơn. Bạn sẽ không học nhiều hoặc nhanh được như đứa con 2 tuổi của bạn, nhưng trong quá trình dạy bé, bạn sẽ học được rất nhiều điều mà bạn không biết.

Cuốn sách này giải quyết cách dạy cho trẻ tri thức phổ thông. Để làm được như vậy, bạn phải hiểu được hai điều.

Điều đầu tiên là vì sao bạn nên làm việc đó.

Thứ hai là bạn nên làm việc đó như thế nào.

Điều đầu tiên còn quan trọng hơn điều thứ hai, thế nên chúng ta hãy bắt đầu với câu hỏi vì sao bạn nên làm việc đó.

Bạn nên làm việc đó vì nó là cơ sở cho mọi khả năng hiểu biết mà khả năng hiểu biết là đặc quyền từ lúc sinh ra.

Download Ebook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Miễn Phí, Tải Sách Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh, Đọc Ebook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Online, Ebook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Cho Điện Thoại, Tải Ebook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Cho Android - Iphone - IOS, Download Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Free Ebook, Xem Sách Dạy Trẻ Về Thế Giới Xung Quanh Trực Tuyến Online…

[tg_facebook_comments]