Thông điệp cuộc sống

Thông tin và link:Thông điệp cuộc sống

eBook Thông điệp cuộc sống

Đọc ngayTải về

Khi đứa cháu trai vàng ngọc của tôi được sinh ra vào ngày 25 tháng 5 năm 2000, trái tim tôi tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Mỗi người ông đều sẽ cảm nhận được mối liên kết đặc biệt này, rằng nếu ta đủ may mắn để có đủ thời gian, ta sẽ có thể chia sẻ mọi điều với cháu của mình.

Tuy nhiên, trong khoảng thời gian trước khi Sam sinh ra, tôi và đứa cháu bé nhỏ đã tôi rèn mối liên kết này với một sự khác biệt.

Bạn biết đấy, khi Sam ra đời, tôi đã là một ông già 53 tuổi, bị liệt cả tay chân trong suốt 20 năm. Đó thật sự là một khoảng thời gian khó khăn để sống với một cơ thể không lành lặn. Tôi đau yếu suốt, đặc biệt nghiêm trọng vào những năm cuối đời. Vì vậy, tôi thật sự không thể biết được liệu tôi có đủ may mắn để phát triển mối quan hệ mà tôi mong chờ, mà tôi trân trọng đó hay không. Tôi không biết được rằng liệu tôi có đủ thời gian để nói với Sam những gì tôi chiêm nghiệm được hay không.

Tôi đã dùng khoảng thời gian 35 năm ngồi trên xe lăn để rèn luyện kỹ năng tâm lý của mình. Tôi đã chứng kiến biết bao người đã vượt qua sự bất hạnh của bản thân, tiếp tục sống và vươn lên từ những đau thương. Trong khi không ít người đã phó mặc cuộc đời của mình cho số phận.

Tôi đã thấy những con người đấu tranh với mặt trái bên trong và mở lòng cho những họ hàng bị xa lánh. Họ đã dạy tôi rất nhiều về lòng dũng cảm, niềm khát khao, và ý nghĩa thật sự khi làm người.

Trong 20 năm cuối đời, tôi làm người dẫn cho một chương trình tư vấn tâm lý được gọi là Voices in the Family qua sóng phát thanh, truyền đi từ một chi nhánh của đài Philadelphia’s NPR. Tôi đã được nghe hàng ngàn giọng nói bày tỏ niềm mơ ước của mình, những khó khăn mà họ phải đối mặt cùng những gì họ am tường trong cuộc sống. Nhờ đó, trong vòng 10 năm cuối, tôi đảm nhận một trang trên tờ PhiladelphiaInquirer và nhận được rất nhiều thư hàng tuần từ độc giả muốn chia sẻ những suy nghĩ và kinh nghiệm sống của họ.

Sách vở dạy tôi chỉ một ít về tâm lý nhưng chính việc mất khả năng di chuyển của mình đã buộc tôi phải ngồi yên, dùng đôi tai để lắng nghe và trái tim để cảm nhận mọi điều.

Kể từ cái khoảnh khắc mà Sam ra đời, tôi biết tôi muốn nói cho cháu nghe mọi điều về cuộc sống, về tình yêu, về gia đình… Tôi mong cháu được đến trường để thấy tầm quan trọng của tình bạn và nhận ra họ có ý nghĩa như thế nào với mình. Tôi muốn nói với cháu về ma túy, giới tính, sự lãng mạn, công việc, tiền bạc và mọi điều khác.

Và tôi cũng mong cháu biết về tôi.

Vì vậy, đó là lý do tôi bắt đầu viết những lá thư này, muốn nói với Sam những điều đó, thậm chí là nhiều hơn nữa. Tôi nhận ra, dĩ nhiên, rằng có thể phải mất rất nhiều năm sau, cháu tôi mới có thể hiều được những gì tôi đã viết. Nhưng khi bắt đầu viết, tôi tin rằng một ngày nào đó, bằng cách bày hay cách khác, Sam cũng sẽ đọc chúng.

Sau đó, sự trông đợi đó đã thay đổi.

Khi Sam chỉ chưa tròn hai tuổi, bố mẹ cháu và tôi phát hiện ra những dấu hiệu của bệnh tự kỷ. Sự rối loạn ở não sẽ làm thay đổi hoàn toàn cách một người cảm nhận thế giới và liên hệ với người khác – điều sẽ làm thay đổi cuộc đời của Sam.

Phát hiện đau đớn đó đã làm tan vỡ trái tim người mẹ – đứa con thân yêu của tôi. Tôi đã khóc không chỉ vì con gái của tôi, mà còn bởi nó đã sống chung với sự ốm yếu suốt thuở ấu thơ và nay sẽ phải tiếp tục cuộc sống đó cho hết quãng đời còn lại. Và tôi khóc cho Sam. Nhưng tôi nhận ra rằng giờ đây tôi còn có nhiều điều hơn để nói với Sam. Tôi muốn cháu hiểu khác biệt với những người khác là như thế nào. Tôi muốn dạy cho cháu những gì tôi học được khi đấu tranh với nghịch cảnh như tôi đang phải đối mặt hàng ngày bởi tôi sợ cháu sẽ phải đối diện với điều đó trong đời mình. Tôi cũng mong muốn được nói với Sam cách mà sự bình yên đến với tâm hồn chúng ta khi ta đơn giản là ngừng tranh đấu.

Trên tất cả, tôi muốn nói với Sam về tình yêu. Tôi muốn cháu biết Andrew Lloyd Webber đã đúng khi nói “Tình yêu thay đổi mọi thứ”. Tôi muốn nói với cháu rằng hãy yêu thương hết mình và cảm nhận mọi cảm xúc mà tình yêu mang lại. Và tôi cũng mong Sam hiểu rằng khi cháu lớn lên, tình yêu khi trao đi có ý nghĩa hơn nhiều khi nhận lại.

Nhưng tôi tự hỏi, với căn bệnh tự kỷ, liệu có lời nào tôi nói về ước mơ, về tình yêu và những trải nghiệm trong cuộc sống sẽ có ý nghĩa với Sam không? Căn bệnh này có rất nhiều mức độ, với những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, tương lai trở thành một điều rất khó đoán định. Nếu như căn bệnh của Sam rơi vào tình trạng tồi tệ nhất, cháu có thể sẽ không bao giờ đọc được hay thậm chí là không thể hiểu khi tôi muốn giao tiếp với cháu.

Khi lần đầu tiên đưa Sam đi chẩn bệnh, cháu đã ngừng bập bẹ và hầu như bị điếc. Trong gần một năm rưỡi sau đó, cháu luôn tự đập đầu vào tường mỗi khi thất vọng và hét lên khi nghe những âm thanh nào đó. Vì thế, tôi tự hỏi liệu Sam có thể đọc được những lá thư tôi viết cho cháu hay không? Dù cho câu trả lời là như thế nào đi nữa, nó vẫn không thể ngăn cản việc tôi tiếp tục viết. Mặc cho sự phát triển của căn bệnh, tôi phải kể câu chuyện của mình để thể hiện tình yêu và sự tận tâm với đứa cháu này. Vì vậy, với hy vọng làm người bạn đồng hành, tôi coi như Sam sẽ cảm nhận được tình yêu và hiểu được những gì tôi để lại cho cháu. Xa hơn, điều làm tôi bận tâm chính là việc tôi có thể không còn đủ thời gian để viết tất cả những gì tôi muốn nói!

Giờ đây, khi mọi việc đã qua, tôi đã có thể hoàn thành cuốn sách trong khoảng thời gian của mình.

Mỗi chương trong cuốn sách này là một lá thư gửi Sam. Một số là những câu chuyện về chính cuộc đời tôi. Hầu hết là về những gì tôi đã học được từ cuộc sống. Tuy nhiên, tất cả các câu chuyện đều nói về ý nghĩa thật sự khi làm người.

Cuối cùng thì mẹ cháu cũng đến ngày sinh nở sau chín tháng mười ngày mang thai vất vả. Hôm đó cả ông, nội cháu và bố cháu đều túc trực trong bệnh viện. Chính trong khoảnh khắc ấy, những ký ức ngày xưa chợt ùa về trong tâm trí ông. Ngày đó, ông cũng là một ông bố trẻ đang thấp thỏm đợi chờ trước phòng hộ sinh để được nghe tiếng khóc chào đời của đứa con yêu quý. Ông may mắn có được hai cô con gái, đó là mẹ cháu và dì Ali. Lúc ông biết mình được làm bố cũng là lúc ông tự cam kết với bản thân rằng ông sẽ làm tất cả mọi thứ có thể được để mang đến cho các con mình một cuộc sống tốt đẹp hơn. Ông tin rằng không chỉ riêng ông, mà hầu hết các bậc bố mẹ trên cõi đời này cũng đều mong muốn những đứa con thương yêu của mình bước đi trên những chặng đường không lắm chông gai.

Bất chấp lời cam kết của ông năm xưa rằng sẽ chăm lo cho các con mình thật tốt, mẹ cháu vẫn phải chịu đựng những sự đau đớn do sức khỏe quá kém. Những cuộc phẫu thuật, chữa trị đôi lúc vượt quá sức chịu đựng và khiến mẹ cháu khiếp sợ. Những ký ức đau buồn đó trở thành nỗi đau hiện hữu, cứ bám lấy mẹ cháu và lớn dần lên từng ngày. Mẹ cháu gần như rơi vào trầm cảm và sống khép kín một mình. Có lúc ông cũng nhìn thấy mẹ cháu vui cười, nhưng đó chỉ là những nụ cười gượng gạo. Điều khiến ông đau lòng nhất là cơ thể mẹ cháu ngày càng tiều tụy và mất dần sinh khí. Đôi mắt to tròn lấp lánh như biết cười của mẹ cháu chỉ còn đọng lại một ánh nhìn vô cảm.

Ngày mẹ cháu tâm sự với ông về bố cháu, ông cảm thấy hạnh phúc biết bao. Vậy là mẹ cháu đã có thể chui ra khỏi cái vỏ ốc tưởng chừng như suốt đời trói buộc mình, để gặp gỡ và yêu bố cháu. Lần đầu tiên gặp bố cháu, ông đã thấy đó là một người đàn ông tử tế với một trái tim nhân ái, giàu lòng yêu thương. Cũng như mẹ cháu, bố cháu cũng từng bị trầm cảm – đó là những gì còn lại của một tuổi thơ không mấy êm đềm. Nhưng dẫu sao, đó cũng chính là nhân tố phá vỡ bức tường ngăn cách, để hai trái tim đồng cảm được gần nhau hơn. Với quyết tâm sống khác đi và sống tốt hơn, cả bố và mẹ cháu đã cam kết với nhau rằng sẽ không bao giờ khuất phục những khó khăn, thử thách của cuộc sống một lần nữa.

Cuộc sống như đã mỉm cười với mẹ cháu khi trao cho mẹ cháu một mái gia đình đầm ấm, và giờ đây là một sứ mệnh thiêng liêng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng khát khao có được trong đời – đó là được làm mẹ. Ngày mẹ cháu thông báo với ông rằng ông sắp được làm ông ngoại có lẽ cũng là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của ông. Hôm ấy trông mẹ cháu thật xinh đẹp – một vẻ đẹp tròn đầy, viên mãn. Cảm ơn cuộc sống đã mở ra một cơ hội mới để mẹ cháu được hạnh phúc hơn.

Rồi cũng đến ngày mà tất cả mọi người trong gia đình lớn của chúng ta đều trông đợi. Bố cháu theo mẹ cháu vào tận phòng mổ, trong khi các ông bà nội ngoại đứng ngồi không yên trong phòng đợi. Khi được nhìn thấy cháu, ông trông cháu mới đáng yêu làm sao. Thế nhưng điều khiến ông bất ngờ nhất lại là mẹ cháu, cô con gái yêu của ông. Trước mắt ông giờ đây là một người vợ, người mẹ đằm thắm hơn, điềm tĩnh hơn và chững chạc hơn. Hơn bao giờ hết, ông thật sự đã có thể nở một nụ cười mãn nguyện, vì điều mà cả đời ông mong mỏi cho mẹ cháu đã trở thành hiện thực, đó là được nhìn thấy mẹ cháu cười – nụ cười ấm niềm hạnh phúc.

Cháu thấy đấy, cháu là kết tinh của một tình yêu tuyệt vời giữa hai tâm hồn đã chịu nhiều thương tổn và thiệt thòi, là vầng dương đã xóa tan mây mù u ám trong cuộc đời cô con gái đáng yêu nhất đời ông.

Download Ebook Thông điệp cuộc sống Miễn Phí, Tải Sách Thông điệp cuộc sống, Đọc Ebook Thông điệp cuộc sống Online, Ebook Thông điệp cuộc sống Cho Điện Thoại, Tải Ebook Thông điệp cuộc sống Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Thông điệp cuộc sống Cho Android - Iphone - IOS, Download Thông điệp cuộc sống Free Ebook, Xem Sách Thông điệp cuộc sống Trực Tuyến Online…

[tg_facebook_comments]