Tình thương là tài sản vô giá

Thông tin và link:Tình thương là tài sản vô giá

eBook Tình thương là tài sản vô giá

Đọc ngayTải về
  1. Sách chỉ dành cho người muốn và quyết tâm thay đổi cuộc đời, để được hưởng trọn vẹn không gian tự do trong đầu óc, sự an tâm – thành đạt – hạnh phúc nơi chính mình.
  2. Nội dung của sách giúp bạn khám phá thế giới đầu óc huyền bí của con người, để tỏ tường và làm chủ chính nó, để luôn thấy rõ mọi vấn đề của cuộc sống đang diễn ra bên trong và xung quanh bạn. Từ đó, tầm nhìn hay khả năng thấy biết (trí thấy của riêng bạn), sự sáng tạo ngoài phạm vi đầu óc con người được kích hoạt và tuôn chảy, sự thông cảm và tình thương yêu vô điều kiện dâng trào. Bởi thế, sách không dành cho những người chỉ tìm kiếm kiến thức để nạp vào cái đầu vốn đã eo hẹp, chật chội.
  3. Khi đọc, bạn cố gắng và tự nhắc nhở mình loại ra ngoài tất cả kiến thức, kinh nghiệm về các khái niệm chất chứa trong đầu óc. Nghĩa là, không để khối kinh nghiệm, kiến thức cũ kĩ trong đầu óc bạn vận động và cho ra những ý kiến, đánh giá hoặc so sánh chủ quan, cản trở bạn nhận được những giá trị lớn lao ẩn dưới từng câu chữ. Hãy đọc trong tình trạng cái đầu tập trung chú ý nhận biết cao nhất, tỉnh táo và trống không, không có bất cứ suy nghĩ hay ý tưởng nào. Mỗi lần đọc là mỗi lần khám phá những điều mới mẻ và lí thú.
  4. Câu chữ chỉ là phương tiện truyền trao thông điệp, quan trọng là bạn thẩm thấu và trực nhận được gì đằng sau những câu chữ ấy. Do vậy, khi tác giả trình bày thì bạn không nên chỉ hiểu vấn đề theo khái niệm vốn có của câu chữ. Ví dụ, đôi khi tác giả đề cập đến vấn đề a, nhưng thông điệp truyền tải lại là b…
  5. Hãy đặt câu hỏi cho các vấn đề mà bạn thắc mắc hay quan tâm. Bạn cứ hỏi nhưng không cần và không phải đi tìm câu trả lời. Bằng việc học và thực hành liên tục, câu trả lời sẽ tự hiện hữu trong bạn.
  6. Bạn nên tìm nghe các bài giảng audio trực tiếp của chính tác giả, bạn sẽ mau chóng nắm bắt được những bí mật mà đôi khi câu chữ trong sách không thể chuyển tải được.
  7. Bạn hãy liên lạc với bộ phận trợ giúp độc giả của công ty chúng tôi là những Hiền giả Minh Triết, những người đang có những thay đổi tốt đẹp và sâu sắc từ việc thực hành các bài giảng trong nội dung cuốn sách này để được chia sẻ vô số trải nghiệm thú vị hữu ích.
  8. Mọi sự quan tâm, thắc mắc muốn được tác giả phúc đáp, cũng như liên hệ với các Hiền giả Minh Triết, mời bạn gửi thư về info@minhtriet.vn hoặc gọi số: 08. 6254 1999 để được giúp đỡ.

Ta không có tiền, nhưng nếu ta có tình thương rồi đây ta sẽ có tiền. Ta không có nhà, nhưng nếu được nhiều người thương thì ta sẽ có nhà. Nếu không có sức khỏe, nhưng ta thương nhiều người và được nhiều người thương, ta sẽ có sức khỏe. Tình thương lớn đến đâu sự nghiệp lớn đến đó.

Trong buổi gặp gỡ vào ngày đầu năm Quý Mùi tại Tịnh xá Ngọc Thành nhân dịp tổng kết việc học Phật, chúng tôi sẽ trao đổi về những điều quý đạo hữu đã từng nghe giảng và thu thập qua quá trình lui tới nhà chùa trong nhiều năm qua. Sau một thời gian học hỏi, chúng ta cần phải làm bản thu hoạch để đúc kết kinh nghiệm hầu có thể tiếp thu hiệu quả hơn trong những ngày tới. Nếu chỉ thuần tuý ngồi nghe mà không thảo luận thì như một Phật tử vừa phát biểu là cứ niệm Phật mãi rồi cũng hoang mang, không hiểu liệu có vãng sinh hay không? Tu thiền mãi không biết chứng được gì hay không? Hoặc tu theo Mật tông rồi luyện thần thông, chẳng hiểu có được giải thoát hay không? Một Phật tử khác thì cho rằng chưa hẳn giáo lý có thể giúp được mình mà còn phải tùy vào bản thân của chúng ta.

Tuy nhiên, dù mỗi người đưa ra một ý kiến khác nhau nhưng tựu trung đều công nhận rằng giáo lý cũng giúp ích cho ta phần nào. Việc về chùa nghe giảng Phật pháp ít nhiều gì cũng đem lại thành tựu là tâm chúng ta sáng ra, trước những vấn đề khó khăn có thể giữ được bình tĩnh và đối với những điều không vừa ý thì chúng ta cũng ít phiền não hơn xưa.

Từ kết quả đó, tôi sẽ đóng góp một số ý để quý vị nắm vững và có thêm kinh nghiệm, hầu tiếp tục học hỏi Phật pháp trong những ngày tới để có được cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn và bình yên hơn.

Một điều chúng ta cần lưu ý là rất khó hiểu cặn kẽ hết mọi điều về con người. Tự mình chưa chắc đã hiểu rõ bản thân, đừng nói chi là hiểu rõ chồng mình, vợ mình, con mình, anh em mình hay hiểu được những người xung quanh. Ngay việc hiểu cho thấu đáo chính mình cũng đã không dễ rồi!

Chúng ta thử ngồi tĩnh tâm suy nghĩ xem liệu có ai dám đoan chắc là đã hiểu được mình chưa? Hay bất quá chỉ có thể tổng kết mình đã làm bao nhiêu việc thiện, đã phạm phải bao nhiêu tội lỗi trong đời mà thôi? Những chuyện nổi lên bề mặt cuộc sống rõ nét thì có thể hiểu được chút đỉnh, còn những điều lắng sâu bên trong thì không thể hiểu nổi. Chẳng hạn như tại sao mình có những nỗi buồn man mác, tại sao mình lại phạm điều xấu, tại sao mình làm việc tốt, tại sao mình không được giàu có, không được sung sướng như người khác? Trời xui đất khiến sao để mình làm vợ ông này mà không ưng ông kia, tại sao mình cưới cô này mà không lấy cô nọ? Ngay những chuyện do mình chủ động làm mà mình còn không hiểu nổi kia mà!

Có biết bao nhiêu vấn đề chúng ta từng đặt ra và trăn trở nghiền ngẫm mãi vẫn không có câu giải đáp thỏa đáng. Mặc dù mắt vẫn mở, đầu óc vẫn làm việc, tay chân vẫn cử động, cơm nước vẫn ăn hàng ngày, nhưng để hiểu rõ bí mật về mình quả thật khó lắm thay!

Hiểu mình đã khó, hiểu người khác lại càng khó hơn. Hiểu được người thân không dễ, hiểu được người ngoài càng khó gấp bội phần. Rồi những hiện tượng khác trong thiên nhiên, trong trời đất diễn ra xung quanh, mình lại càng mù tịt.

Rõ ràng, chúng ta có mắt mà cũng như mù, tuy chẳng phải hoàn toàn không nhìn thấy đường đi nhưng quả tình chỉ nhìn thấy chập choạng mọi thứ mà thôi. Thế thì, trong tình trạng đó làm sao chúng ta có thể nhìn ra con đường chính xác trong cuộc đời vốn có muôn ngàn nẻo đi này? Làm cách nào chúng ta biết được cách cư xử cho phải lẽ với chính mình, với vợ, với chồng, với người trên kẻ dưới? Quả thật là khó lắm và đừng ai chủ quan cho rằng mình đã hành xử đúng trong mọi việc. Đó chỉ là những đánh giá hoàn toàn phiến diện mà thôi.

Nếu tất cả chúng ta đều sáng suốt, xử sự đúng mực trong tất cả các mối quan hệ cũng như trong tất cả mọi vấn đề thì con người không phải chịu nhiều khổ đau và thế giới đã bớt đau thương! Nếu chúng ta chưa cư xử sáng suốt trong tất cả các mối quan hệ thì điều đó chứng tỏ đầu óc và tâm hồn chúng ta còn tăm tối.

Giáo lý của Phật là nhằm mục đích để giúp chúng ta hiểu thật rõ chính mình. Một khi đã hiểu rõ chính mình thì tâm rất sáng, chừng đó mới mong hiểu được những người xung quanh. Giáo lý của Phật hỗ trợ cho tâm mỗi người sáng lên. Vì vậy, trong thời đại ngày nay khi học tập Phật pháp chúng ta nên chú trọng đến khía cạnh rèn luyện thân tâm mà giảm nhẹ về mặt tôn giáo thuần túy.

Không ít người trong chúng ta đã sử dụng giáo lý của Phật như một loại thuốc ngủ. Hễ mỗi khi bị nỗi đau hành hạ lại uống vào một liều để ngủ cho qua cơn đau. Điều đó là hoàn toàn sai lầm. Hơn mười câu trả lời của quý vị về kết quả học Phật trong mấy chục năm qua đã cho thấy điều ấy.

Nếu hiểu cho đúng thì giáo lý của Phật chính là thuốc tẩy, tâm chúng ta bị mờ tối nên phải cần đến giáo lý của Phật như là một loại năng lượng vô hình tẩy cho tâm sáng lên, để ta có thể tự làm chủ vận mạng của mình. Không ai có thể quyết định thay chúng ta. Chúng ta phải cứu lấy mình chứ không thể trông chờ bất kỳ ai khác, kể cả Phật, Trời cũng không thể cứu nổi chúng ta.

Những lời Phật dạy chỉ có khả năng giúp chúng ta thấy và hiểu chính mình, nói chính xác hơn là hiểu được cái tâm của ta. Từ đó tâm ta bừng sáng, hòa làm một với vô lượng quang của Phật A Di Đà, tức ánh sáng tâm của chúng ta cũng được vô lượng quang như Ngài. Khi hiểu được tâm của mình rồi thì tự nhiên chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Chúng ta sẽ nhận ra rằng cái vĩ đại nhất, quan trọng nhất của con người chính là cái tâm thuần sáng.

Thân xác của chúng ta cũng tựa như một chiếc xe du lịch, xe tải hay là xe buýt, còn tâm của chúng ta giống như người lái xe. Người tài xế có nhiệm vụ điều khiển cái xe, điều khiển giỏi thì xe chạy tốt, lâu hư, không gây ra tai nạn, không bị lật xe.

Người tài xế mà say rượu, đầu óc u mê, vừa lái xe vừa ngủ gật tất nhiên sẽ gây ra tai nạn, chừng đó đừng có đổ thừa do nghiệp chướng.

Tất cả những điều buồn phiền đều do lỗi của chúng ta. Vì vậy, không nên coi giáo lý của Phật là thuốc ngủ, hễ buồn lại đến chùa học Phật, hy vọng nhờ vậy mà chuyện buồn rồi sẽ tiêu tan. Gặp chuyện không may xảy ra lại tự nhủ coi như đang trả nghiệp, ráng vui vẻ mà trả nghiệp để được an tâm. Cách xử sự như thế có nghĩa là chúng ta đã áp dụng giáo lý của Phật như một loại thuốc ngủ.

Trong khi đó, nếu hiểu được giáo lý của Phật thì chúng ta phải nhận ra rằng bất kỳ chuyện gì khiến mình đau khổ, không hài lòng, nếu truy xét nguồn cơn rõ ràng thì chính do lỗi tại chúng ta. Tại sao lại là lỗi của ta? Là vì chúng ta không đủ sáng suốt. Ánh sáng tâm chúng ta phát huy chưa đủ để ta thấy rõ bản chất các vấn đề nên chưa có cách ứng xử phù hợp.

Tôi xin đưa ra một ví dụ. Vào những ngày cuối năm, mọi người đều cần giải quyết dứt điểm chuyện tiền bạc. Hễ còn mắc nợ ai thì phải thanh toán cho xong xuôi rồi sang năm mới có thể mượn lại. Thế nhưng rủi ro mình túng quá không thể trả được, thế là đành âm thầm lánh mặt.

Gặp người sáng suốt nếu chưa có tiền để trả thì sẽ đến gặp chủ nợ năn nỉ, phân trần, chân thành trình bày cho người ta hiểu hoàn cảnh khó khăn của mình và mong họ thông cảm. Chủ nợ có giận, nói nặng nói nhẹ mình vẫn nhẫn nại tiếp tục thuyết phục, rồi mọi việc sẽ được giải quyết êm thấm. Còn cứ bỏ mặc phớt lờ không thèm nói năng gì khiến người ta nổi giận chửi rủa nặng lời, rồi sau đó lại cho rằng tại cái nghiệp của mình nặng quá! Cũng một sự việc nhưng nếu mình xử sự đàng hoàng thì người ta vui vẻ, còn ngược lại mình không khéo sẽ bị người ta chửi rủa. Đó là do cách cư xử của mình không thỏa đáng chứ không phải do nghiệp nặng.

Hoặc đến lúc năm hết Tết đến cần chút đỉnh tiền để sắm sửa trong nhà nhưng gặp khi túng thiếu phải chạy vạy vay mượn ai đó thì phải biết liệu tìm người nào có tấm lòng rộng mở, có điều kiện giúp đỡ mà đến gặp và ngỏ lời mượn chút đỉnh tiền để tiêu Tết. Chứ đừng có đụng đâu quơ đó, gặp phải người cho vay nặng lãi cũng liều mạng nhận bừa! Sau đó trả nợ không nổi nên họ tới phá nhà, khi ấy lại chắp tay niệm: “A Di Đà Phật, nghiệp con nặng quá!”. Không phải thế đâu, đừng có bạ gì cũng trút hết cho nghiệp. Nghĩ vậy là làm mất giá trị giáo lý của Phật, biến giáo lý thành ra thuốc phiện hay thuốc ngủ.

Học Phật có hai phần, một là sống đạo đức và hai là để trở thành người minh mẫn. Khi chưa học Phật chúng ta không chú ý giữ gìn sức khỏe, khi học Phật rồi chúng ta sẽ biết quý trọng và chăm sóc thân mình nghiêm ngặt. Những lời Phật dạy nhằm giúp ta được sáng suốt, mà người sáng suốt chắc chắn có hạnh phúc, có nhiều tiền cũng hạnh phúc, ít tiền cũng hạnh phúc và thậm chí không tiền vẫn hạnh phúc! Đó chính là điều vi diệu trong giáo lý của Phật.

Mình có nhiều tiền, có xe hơi nhà lầu mà học được giáo lý của Phật thì biết sử dụng của cải một cách đàng hoàng, đúng đắn và có tư cách. Còn nếu không học giáo lý Phật, gặp người có tâm không sáng, không phải là người thực tài mà lại tự kiêu rằng mình tài ba lỗi lạc và xem thường thiên hạ thì dứt khoát sớm muộn cũng nhận lãnh hậu quả không hay.

Người không có tiền, sau khi học giáo lý của Phật thì tâm sáng ra nên hiểu rằng hễ có điều kiện thì đi xe hơi, không có điều kiện thì ta đi xe đạp, không có xe đạp ta đi bộ, gặp hoàn cảnh nào cũng vẫn an nhiên tự tại, vui với cái mình có.

Đồng thời khi học giáo lý nhà Phật, chúng ta cũng nhận ra lý do tại sao ta gặp khó khăn trong cuộc sống. Có thể là do kém hiểu biết về làm ăn, không được đào tạo tốt về ngành mình theo đuổi. Hoặc có thể do tham lam, bao nhiêu vốn liếng trút hết ra rồi còn mượn thêm tiền, không ngờ bị thua trắng tay lại còn đổ nợ.

Hay khi tự kiểm điểm, ta ý thức được rõ ràng mình lười biếng hơn người khác… Vì vậy, không phải do nghiệp mà do mình lười, mình dốt, mình tham hay do nhiều nguyên nhân khác dẫn đến thất bại khiến đời sống trở nên khốn khổ. Khi đã đánh giá rõ sự việc chúng ta biết sẽ phải làm gì để cải thiện hoàn cảnh chứ không ngồi đó mà đổ thừa cho nghiệp.

Chỉ khi mới học Phật pháp thì có thể tạm thời coi giáo lý như là thuốc ngủ, nhưng đã học sâu rồi ta phải nhìn thấy rõ trách nhiệm của bản thân đối với cuộc đời mình.

Hàng ngày giao tiếp với ai, tiếp xúc người nào phải lưu ý chọn người hiền lành, đạo đức, người có tâm hỉ xả, chứ không phải đụng đâu quen đó. Nếu cứ quan hệ bừa bãi tất phải nhận lãnh hậu quả không hay. Chẳng hạn như bây giờ các cô thiếu nữ, các cậu thanh niên ra đường gặp gỡ nhau, mới quen biết chưa bao lâu đã vội vã đi đến hôn nhân và cho rằng đó là do định mệnh an bày. Đáng lẽ phải từng bước tìm hiểu xem có hợp nhau hay không, kết bạn với nhau một thời gian mới tiến thêm bước nữa là thương nhau rồi xây dựng gia đình. Đằng này, mới nhìn nhìn liếc liếc, đầu mày cuối mắt là ưng ngay, sau đó khi đổ vỡ lại cho rằng nghiệp duyên! Tóm lại, việc học Phật pháp là để cho chúng ta sáng ra và hiểu rõ được chính mình.

Khi nãy có đạo hữu hỏi tôi về Phật Di Lặc trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa. Ai đã từng học qua kinh Pháp Hoa đều biết rằng đặc điểm của Ngài Di Lặc là khi học Phật pháp thì học đâu quên đó, chẳng thu thập được nhiều mà lại không siêng năng lắm. Nhưng ngược lại, Ngài chăm hầu hạ chư Phật, lúc nào cũng bên cạnh chư Phật. Tuy Ngài học pháp ít, nghĩ đến danh lợi nhiều nhưng có được đức lớn là thường ở gần chư Phật cho nên được thọ ký, khi Đức Phật Thích Ca qua đời, Ngài sẽ thay thế để hộ trì cõi Ta – bà.

Ngài Di Lặc còn có đặc điểm khác là có những đứa trẻ bu xung quanh tượng trưng cho lục căn bị tác động từ bên ngoài nhưng tai nghe thị phi mà lòng Ngài vẫn thanh thản. Còn cái bụng to có nghĩa là chứa được nhiều, những điều mà thông thường người khác không chứa nổi nhưng Ngài đều chứa được hết. Lục căn tiếp xúc với chuyện đời nhưng tâm vẫn bình thản.

Có thể hình dung như thế này: chúng ta cưới vợ cho con trai nhưng rồi mẹ chồng nàng dâu sống chung không hòa thuận và đâm ra xích mích tối ngày. Cái tâm của mẹ chồng chứa không nổi con dâu và ngược lại tâm cô con dâu cũng không chứa nổi mẹ chồng nên mới xào xáo. Nếu tâm mẹ chồng rộng lượng thì không chỉ một cô con dâu mà mười cô con dâu cũng chứa được. Cái tâm chúng ta lớn mới dung nạp được nhiều, cái tâm nhỏ thì chúng ta không chứa nổi điều gì.

Tất cả quý vị đang ngồi đây hãy thử tự kiểm tra xem tâm mình lớn bao nhiêu? Trong túi có mười đồng, khi tới chùa mình tính tới tính lui rồi lấy một đồng bạc, chần chừ rút vô rút ra một hồi mới quyết định đem cúng dường Tam bảo. Thế thì cái tâm mình khi đứng trước Tam bảo lớn bằng một đồng, thậm chí chưa tới một đồng vì rút tiền ra mà tiếc đứt ruột. Nếu tâm ta lớn hơn một đồng thì sẽ cầm tiền đem cúng Phật không cần nghĩ ngợi gì hết, tâm bằng một đồng thì nhìn tới nhìn lui, nhỏ hơn một đồng thì rút vô rút ra, cân nhắc hồi lâu mới đem cúng.

Do đó, tuy tâm ta vô hình nhưng lại dễ nhận ra, ai nói điều gì không vừa ý là nổi giận chửi liền, tức là tâm mình không đủ sức chứa lời nói của người ta, nhất là lời nói không hay. Còn nếu tâm mình rộng rãi dù người ta nói xấu một chứ có gấp mười lần như thế mình cũng vẫn thản nhiên.

Nếu tâm ta đủ sức chứa tất cả những lời thị phi của thiên hạ thì sẽ như mặt đất, dù ai có đổ vàng ròng xuống mặt đất cũng chẳng vui mừng. Ngược lại, có đổ đầy phân heo xuống nó cũng chẳng nhăn nhó mà hoàn toàn bình thản.

Nhưng muốn chứa được cũng rất khó khăn và đòi hỏi sự luyện tập. Chúng ta phải tập mở tâm ra thật rộng để có thể thu nhận hết tất cả. Người ta nói tốt mình cũng chứa mà nói xấu mình cũng chứa. Điều quan trọng là chấp nhận một cách vô tư, thanh thản chứ không phải cố ý ghim giữ, vì như thế lại càng nguy hiểm hơn. Ta chứa đựng tất cả giống như cách mà mặt đất tiếp nhận mọi vật, không trọng tốt, khinh xấu.

Vậy khi học giáo lý của Phật, chúng ta biết được tâm mình là một cõi giới có thể chứa được tất cả những lời khen, tiếng chê mà không bao giờ bị dao động, giống như mặt đất luôn thản nhiên trước vàng ròng lẫn phân heo, không hề để tâm phân biệt.

Do đó, ý nghĩa việc Đức Di Lặc ra đời là có ý chỉ dạy: hễ người nào tâm rộng chứa được nhiều thì luôn luôn hoan hỉ, cho nên ta thấy rằng Ngài Di Lặc lúc nào cũng cười. Hơn thế nữa, Ngài hoan hỉ chấp nhận hết đủ thứ chuyện va chạm vào lục căn mà biểu tượng là sáu em bé đeo bám xung quanh.

Ngoài ra, trong kinh Pháp Hoa cho thấy Ngài Di Lặc hay nghĩ đến danh đến lợi, nhưng do gần gũi chư Phật nên Ngài buông xả được hết. Điều này mang một ý nghĩa rất hay!

Nếu ai đó nói rằng hiện giờ tôi đã buông xả hết mọi thứ thì chúng ta hãy hỏi trước đây họ đã tham lam chuyện gì, bị ràng buộc bởi điều gì? Nếu họ trả lời rằng từ nhỏ đến lớn không hề tham lam gì cả, không để điều chi ràng buộc cả thì rõ ràng chuyện buông xả là không thật rồi. Hễ nói tới buông xả tức là mình đang tham lam hoặc đã tham lam nên giờ đây mới buông xả và như thế thì việc buông xả mới giá trị.

Cho nên, khi đọc trong kinh thấy Ngài Di Lặc ham danh ham lợi mình đừng nên nghĩ rằng như vậy là không hay. Nếu Ngài Di Lặc không nghĩ đến danh lợi thì lấy gì mà buông xả? Một con người bằng xương bằng thịt lại có cái tâm nữa thì việc ham muốn là chuyện bình thường, không có gì ghê gớm cả. Nhưng khi được ở kề cận chư Phật, nghĩa là gần gũi với sự thanh tịnh, hấp thu sự sáng suốt thì sẽ không bị lòng tham dẫn dắt vào con đường nguy hiểm.

Chúng ta muốn có cái nhà, điều này hoàn toàn hợp lý và không ai có thể chê trách ta về sự ham muốn này vì đó là nhu cầu bình thường. Nhưng nếu không gần gũi chư Phật thì lòng ham muốn có thể dẫn dắt ta đến chỗ làm mọi việc bất chấp đúng sai miễn có được cái nhà. Lúc bấy giờ tâm Phật của ta bị che mờ nên có thể làm những chuyện tày trời để có được cái nhà, trở thành kẻ giết người, lừa đảo hay làm những chuyện vô lương tri miễn là đạt được mục đích.

Thế nhưng nếu được ở gần chư Phật, có nghĩa là kề bên sự sáng suốt, thì ta sẽ hiểu rõ ràng muốn đạt được ước muốn trước hết mình phải có một cái nghề, có được việc làm, phải lao động chính đáng rồi tích luỹ tiền bạc để mua nhà.

Ta cũng không thể nói rằng: “Ở gần Phật rồi nên không cần nhà!” Vấn đề là phải tạo được nhà một cách ngay thẳng, đúng đắn mà không được lừa lọc, mưu mô. Chúng ta thấy rằng lời Phật dạy giúp cho chúng ta hành động một cách thanh tịnh chứ không bị lòng tham làm cho chúng ta tối mắt. Giá trị của giáo lý của Đức Phật là giúp cho chúng ta sáng suốt khi hành động chứ chẳng phải dạy ta không làm việc, ngồi mát ăn bát vàng.

Khi học giáo lý, chúng ta biết rằng tất cả mọi pháp tu đều nhằm vào một mục đích để cho tâm chúng ta được bình yên, tâm bình yên là tâm sáng. Tâm bình yên tự nhiên sẽ phát sinh trí tuệ. Điều vĩ đại nhất của con người chính là trí tuệ. Nhưng muốn có trí tuệ đúng đắn và sáng suốt thì phải xuất phát từ sự bình yên của tâm hồn, từ lòng thương người vô hạn.

Các pháp tu mà Phật dạy không nhằm giúp chúng ta thành Tiên, thành Phật hay thành Thánh gì cả. Tuy đây đó trong kinh có đề cập đến điều này nhưng thật ra chỉ cốt để khuyến tu. Con người vốn dĩ tham lam, hễ không tham tiền, không tham tình thì cũng ham thành Thánh, mà tham tiền tham tình thì khổ nên tạm thời Phật chuyển hướng cho tham thành Thánh. Đến khi vào được con đường này rồi sẽ tiếp tục uốn nắn thêm theo hướng không để cho cả Niết Bàn lẫn thiên đàng ràng buộc. Nhưng ngay từ đầu nếu không khuyến dụ chúng sinh sẽ không nghe, tiền tài danh vọng họ đã có đủ rồi nên bắt đầu tìm kiếm chuyện khác. Do đó, phải mở ra một con đường mới là con đường Thánh. Việc nổi tiếng về tiền bạc hay địa vị trong đời thường thì nhiều người đã đạt và không còn hấp dẫn nữa một khi đã đạt được. Bây giờ họ cần nổi tiếng về con đường Thánh, một khi đắc được quả Thánh sẽ lừng danh thiên hạ khắp năm châu bốn bể và truyền nhiều đời nhiều kiếp. Ham muốn là dục nên phải bắt đầu từ dục để thăng hoa, không thể bỏ qua đoạn đường này. Cũng phải từ lòng ham muốn mà dẫn dắt ra khỏi mọi ràng buộc từ địa ngục đến Niết Bàn.

Đó chính là khuyến tu, nhưng một khi đã vào được con đường học Đạo, học Phật rồi chư vị mới giáo dục dần dần để cho mọi người thấy rõ mục tiêu cuối cùng của việc tu tập là để cho tâm được bình yên, tâm thực sự là ánh sáng. Tâm bình yên sẽ phát sinh trí tuệ, phát sinh tình thương. Đó là mục đích cao nhất của việc tu học chứ không phải để trở thành bậc gì hết. Rồi từ lòng từ bi và trí tuệ siêu việt ấy, người giác ngộ tự tại ra vô “địa ngục” hay “Niết Bàn”, khi nhân duyên đến hay khi có nhu cầu giúp đỡ chúng sinh.

Cái tâm bình yên vốn đã là nguyên bản bên trong chúng ta, nhưng do lòng tham, ham danh ham lợi, ham tình ham tiền, do buồn, do giận, do đủ thứ hỉ nộ ái ố ngự trị trong tâm hồn nên cái tâm bị xáo động. Sau khi được học giáo lý của Đức Phật ta thấy được giá trị của cái tâm bình yên và áp dụng nhiều cách luyện tập để nó được hiển lộ.

Một số Phật tử nghiệm ra rằng lắm khi ở nhà đang cảm thấy buồn rầu đau khổ nhưng hễ tới chùa là tìm được sự bình tâm, sau đó khi trở về có thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn. Như thế có nghĩa là chúng ta đã nhận thức được giá trị của tâm bình yên. Tuy nhiên, không phải khi đến chùa rồi nhà chùa hay tượng Phật trên bàn thờ trao cho ta cái bình yên ấy đâu. Trạng thái bình yên đã có sẵn trong tâm chúng ta rồi chứ không phải của Tam bảo đem cho.

Sự thật là, khi quý vị tới chùa, chính cái thanh tịnh của chùa đã khơi gợi tâm bình yên bên trong quý vị có cơ hội phát ra. Cũng là cái nhà, nếu quý vị đến nơi người ta làm việc thì không thấy bình yên nhưng hễ tới chùa lại cảm thấy yên ổn. Do vậy, chúng ta lầm tưởng rằng nơi này linh hiển. Thật ra, chính quý vị mới linh chứ không phải cái chùa linh. Khi quý vị đến chùa thì tri thức phân biệt hơn thua không hoạt động, còn đến tòa nhà làm việc thì tri thức phân biệt hơn thua sẽ khuấy động.

Cho nên, chúng ta phải ý thức được tính linh của mình. Vì quý vị còn mơ hồ về điều này nên các Tổ mới bày ra cái chùa để khơi gợi nó ra, chứ cái linh đó không phải của nhà chùa biếu quý vị, không do Phật trao tận tay quý vị, không có ông Thánh nào ban cho quý vị cả!

Giống như khi còn trẻ, chúng ta chưa biết được tình thương của mẹ, của cha đối với mình, tuy rằng tình thương ấy có sẵn trong ta. Đến khi vừa có đứa con thì tự nhiên trong lòng ta nảy sinh tình thương con. Không phải đứa con đem cho ta tình thương của người cha hay tình thương của người mẹ, cái tình thương ấy đã có sẵn trong ta rồi nhưng chưa có điều kiện để xuất đầu lộ diện. Bây giờ có con rồi nó mới xuất hiện.

Do đó, cái cõi thanh tịnh, linh thiêng, mà quý vị cho là linh ấy, ở ngay chính trong tâm của quý vị. Chúng ta học giáo lý của Đức Phật là làm sao để thấy được chính mình và khai thác cái kho tàng của chính mình, chứ không phải học Phật là để cầu xin: “Nam mô A Di Đà Phật, lúc này con theo học Phật rồi, xin Phật ban cho con”. Phật không đem cho ta cái gì cả đâu. Ví như khi quý vị muốn đi từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội, quý vị thưa hỏi, Phật sẽ chỉ đường nhưng quý vị phải đi mới tới chứ Phật không đi thay.

Chúng ta có sẵn tài sản quí giá mà không biết sử dụng cho nên cứ sống trong đau khổ và thiếu thốn. Bây giờ học Phật xong mới biết mình có tài sản to tát. Thế là cứ việc đem ra dùng, từ đây về sau mình hết nghèo, hết khổ, nhờ vậy lúc nào cũng vui vẻ tươi cười. Rõ ràng việc học Phật hết sức có lợi, càng tìm hiểu sâu sắc quý vị sẽ càng thấy cái lợi lớn lao của nó. Từ một người nghèo hèn, đau khổ, tự ti, cảm thấy mình thua thiên hạ, mình không ra gì, sau khi thấm nhuần Phật pháp tự nhiên sẽ thấy mình cao sang. Tuy không có tiền bạc nhưng lại cảm thấy cao sang, không còn mang mặc cảm mình là kẻ bần tiện, không thấy mình là tầm thường nữa.

Cao sang ở đây không phải là nhiều tiền nhiều bạc, không phải là danh vọng hay địa vị. Có nhiều người tiền muôn bạc ức, quyền cao chức trọng nhưng vẫn là kẻ bần tiện. Cao sang đây là trong tâm hồn, bởi vì quan trọng nhất là cao sang trong tâm hồn. Muốn vậy, điều trước tiên là phải hiểu tâm hồn của mình. Muốn hiểu tâm hồn của mình thì có nhiều cách, trong đó cách học hỏi lời dạy của Đức Phật giúp chúng ta hiểu nhanh nhất. Bản thân kinh kệ không linh, nhưng nhờ học kinh và có thầy giỏi hướng dẫn cách học nên ta khám phá được tính linh của mình và đem ra sử dụng để đạt kết quả tốt. Tuy nhiên, những giáo lý đều chứa đựng đầy bí ẩn, cần phải chú tâm nghiên cứu chứ đừng hiểu đơn giản theo thói quen suy luận đảo điên của thế gian. Kể cả các tượng Phật cũng là điều bí ẩn đặc biệt mà quý vị cần phải giải mã.

Ngày xưa tôi có trong tay vài triệu đô la Mỹ, tuy rằng không tỏ ra cao ngạo nhưng thâm tâm tôi cứ tưởng rằng như thế đã là nhiều. Đến khi được may mắn học Phật thì tôi không thấy mình giàu có về vật chất nữa mà ngược lại còn thấy mình nghèo tiền, đồng thời cảm nhận từ nay mình trở nên giàu sang một cách đặc biệt mà người giàu tiền bạc nhất thế gian cũng không thể sánh bằng. Sự cao sang đó không thể đem tiền bạc, chức vị ra so sánh được. Đó là sự thật.

Mỗi khi đau khổ hay buồn phiền quý vị niệm Phật thì thấy vơi đi, không phải vì Phật linh hiển khiến cho quý vị hết đau khổ. Cái bình an trong tâm, quý vị đã có sẵn rồi. Gần đây do quý vị để cho tâm mình rối loạn, tưởng rằng ai hành mình nên ra sức tụng niệm, sau đó thấy lòng bình yên lại cho rằng Phật linh hiển. Thật ra do việc niệm Phật mà sự xáo trộn trong tâm hồn lắng xuống, tâm hồn được bình yên rồi mình thấy hết khổ. Khổ đau sẽ biến mất khi tâm trở về trạng thái bình yên.

Chúng ta hãy quan sát một người đang gánh nước. Mỗi khi họ bước đi nước trong thùng lại bị sánh ra ngoài, do đó người ta thường cắt tàu lá chuối đặt trên mặt để nước đừng sóng sánh nữa. Tàu lá chuối có thể ví như việc chúng ta niệm Phật. Tâm ta đang buồn nên khuấy động như mặt nước lao xao, ta niệm Phật cũng tựa như cắt tàu lá chuối đặt lên thì tâm sẽ bình yên.

Giá trị của việc niệm Phật chính là chỗ đó, chứ không phải niệm Phật là chúng ta kêu Phật A Di Đà xuống đứng bên cạnh để hóa giải nỗi buồn của mình. (Tuy vậy, cũng đừng nghĩ rằng A Di Đà không có thật, A Di Đà chính là thực tại tối hậu mà ít ai thấy được). Việc làm này là nhằm khơi gợi sự mầu nhiệm ở bên trong chúng ta xuất hiện. Vì thế, không ai linh bằng chính chúng ta, đừng nghĩ rằng Phật nào đó trong quá khứ hay vị lai mới linh, trời đất mới linh, thánh thần mới linh. Nếu chúng ta không thấy được điều này thì quả là đáng tiếc.

Người nào nhờ học Phật mà biết mình có tính linh đó thì dần dà tìm đến người thầy giỏi để được hướng dẫn cách thức sử dụng nó. Học Phật là để thấy tính linh của mình, hiểu được sự vĩ đại của tính linh đó, rồi sử dụng nó cách nào có hiệu quả nhất. Ta cần tìm một vị thầy, một vị sư dìu dắt, vì như dân gian đã nói, không thầy đố mày làm nên, chúng ta đừng xem thường các vị thầy, các sư cô. Nhiều khi các thầy không dạy bằng lời nói mà chỉ bằng nụ cười, bằng vài động tác đơn giản nhưng đem lại hiệu quả cho ta. Giảng dạy gồm có nhiều cách thức chứ không chỉ riêng lời nói. Ngay cả sự im lặng cũng là một cách dạy.

Quý vị có thấy tượng Đức Bổn Sư ngồi im lim dim mắt hay không? Đó là một sự gợi ý cho chúng ta hiểu rằng nếu chỉ nhìn bằng con mắt bên ngoài thì không khám phá được điều bí ẩn bên trong. Không nhìn ra ngoài nhưng lại biết được bên ngoài, đó là nhờ nhìn vào gương bên trong mà thấy phản chiếu của vật bên ngoài. Tôi xin nhắc lại rằng tượng Phật luôn chứa đựng một bí ẩn vĩ đại thực sự.

Nhìn vào bên trong và làm cho con mắt bên trong mở ra khiến tâm ta sáng lên, ta sẽ dễ dàng hiểu mình cũng như hiểu người hơn. Do đó, muốn suy nghĩ điều gì thì ta nên khép mắt lại một chút sẽ thấy dễ dàng hơn, còn như đang lái xe mà nghĩ ngợi lung tung thì coi chừng xảy ra tai nạn. Hễ muốn suy tính thì nên dừng tất cả mọi hoạt động và kiếm chỗ vắng vẻ để ngồi suy nghĩ. Nghĩ ngợi hồi lâu mà vẫn không có kết quả thì tạm thời gạt bỏ qua một bên, còn nghĩ không ra rồi cũng nên dừng lại, đừng tính toán thêm nữa mà nên đi làm việc khác.

Khi tâm chúng ta bình yên thì hãy suy nghĩ. Còn nếu không, đừng nên nghĩ ngợi làm gì vì sẽ không có hiệu quả. Vọng tưởng điên đảo chính là suy nghĩ của mình, cứ tính tới tính lui hoài thật nguy hiểm. Khi nào tâm bình yên, suy nghĩ mới được chính xác hơn.

Tôi xin nhắc nhở quý vị, kể từ đây về sau, mỗi khi học Phật, nhớ tìm tới chỗ bình yên để ngồi rồi khép mắt lại tập trung nhìn vào bên trong mình. Thực hiện đúng như thế tâm ta sẽ sáng lên, trí mở ra và khám phá được nhiều điều. Khi đó, quý vị sẽ thấy mọi sự đau khổ mà quý vị đã và đang trải qua là do lỗi của mình. Đồng thời cũng nhận thấy rõ bản chất của khổ đau và chúng sẽ tan biến.

Đang đi trên đường, bỗng nhiên có kẻ say rượu sấn tới tát tai mình thì đừng đổ lỗi cho tên bợm nhậu ấy mà nên trách ta không cảnh giác. Đáng lẽ thấy hắn ta đang trong tình trạng không tự kiểm soát được, người khôn ngoan phải tránh xa ngay. Còn nếu cứ tự tin xăm xăm đi tới thì phải lãnh hậu quả thôi, đó là do mình không đề phòng rủi ro và thiếu cảnh giác.

Trong gia đình cũng vậy, người vợ, người chồng hay con cái gây phiền não cho mình thì trước hết phải tự trách bản thân, vì mình chưa đủ khôn khéo và tinh tế trong cư xử nên mới xảy ra chuyện đáng tiếc. Giờ đây, mình phải vận dụng sự thông minh và khôn khéo để giải quyết những hậu quả đó chớ đừng chờ đợi Phật hay Trời xuống giúp đỡ. Nhưng nếu do buồn phiền nóng giận quá mà tâm trí không còn đủ bình tĩnh thì nên về chùa lạy Phật để trí óc được minh mẫn mà tìm phương hướng giải quyết.

Vì thế, không phải đi chùa để mê tín dị đoan hay cầu xin Đức Phật ra tay cứu độ cho mình. Tới chùa là vì tâm bình yên của ta bị kẹt, không xuất hiện được nên tâm chưa sáng, vì vậy mình đốt nhang thành kính lạy Phật, rồi ngồi nhắm mắt lim dim, tự nhiên tâm bình yên sẽ bộc lộ, chừng đó mình có đủ sức mạnh nội tâm, bản lĩnh và sáng suốt để giải quyết mọi chuyện. Còn nếu không có điều kiện đến chùa thì tìm cảnh thiên nhiên vắng lặng để thư giãn cũng có kết quả tốt.

Khi mắc nợ cũng vậy, đừng dại dột đi trốn nợ mà nên thẳng thắn đến gặp mặt chủ nợ để đàm phán, tự nhiên mọi việc sẽ êm đẹp. Hễ mình càng trốn tránh lại càng lâm vào ngõ bí. Trên cõi đời này biết bao nhiêu người mang nợ, ngay như nước Mỹ vốn giàu nhất thế giới nhưng đồng thời cũng là nước mang nợ nhiều nhất. Tuy nhiên, người ta đủ khôn ngoan, tỉnh táo để giải quyết đâu ra đó đàng hoàng. Năm nay trả không được thì để sang năm, năm tới còn nợ xin khất thêm năm nữa. Điều quan trọng là ta phải thành tâm và sáng suốt, bởi khi sáng suốt mới có bản lĩnh.

Nhiều người vừa bắt đầu học tu thiền, học Mật tông, niệm chú đã tưởng đâu mình sắp có được phép thần thông rồi, từ đây về sau chuyện gì cũng sẽ giải quyết được dễ dàng. Hễ gặp khó khăn chỉ cần niệm bùa niệm chú là coi như xong, quả thật là lầm lẫn.

Ngày xưa khi chưa học Phật, chúng ta suy nghĩ lung tung không định hướng gì cả. Khi học Phật rồi mới ngộ ra và ý thức được rằng mình dốt. Càng học lại càng thấy mình đần độn và cảm thương thân phận trong suốt quãng đời qua đã chìm đắm trong u tối, thật đáng thương. Một khi thấy mình dốt có nghĩa là đã bắt đầu sáng ra.

Khả năng nhận biết của chúng ta hay còn gọi là tính phật của chúng ta có một sức mạnh lạ kỳ. Nếu Phật có linh trong mười phương thì tính phật của ta cũng linh hiển như vậy, có khi còn sinh động hơn vì ta còn lục căn nguyên vẹn cho tính linh ấy sử dụng. Cho nên, chúng ta phải tin vào tính phật của mình, tin vào khả năng hiểu biết vô tận của tính phật và tin vào tình thương của mình và mọi người. Phải sống bằng đức tin ấy chứ đừng quá bám vào kiến thức mà mình thu nhặt được, kể cả kiến thức trong kinh sách tôn giáo.

Cho dù thật dốt nát đi nữa ta cũng biết rằng mình có sẵn một tình thương. Đề cập đến Phật tính hay Phật tâm ta chưa hiểu được, nói rằng bản thân mình linh lắm ta cũng chưa hình dung ra, thế thì chỉ cần nhớ một điều cực kỳ đơn giản là ai cũng có sẵn tình thương, không phải niệm Phật mới có tình thương mà nó đã có sẵn rồi.

Điều dễ thấy nhất là khi còn nhỏ chúng ta thương cha thương mẹ, thương anh thương chị, lớn hơn một chút thương bạn thương bè, lúc trưởng thành thương yêu người tình, khi lập gia đình, sinh con thì thương con. Sống trong đất nước mình thương Tổ quốc, sống trong cộng đồng ta thương mọi người xung quanh… Như thế, có đúng là tình thương đã có sẵn rồi không?

Nhưng liệu có ai biết được tình thương ấy lớn nhỏ ra sao? Nặng bao nhiêu? Có màu gì? Mùi hương thế nào? Không ai biết được cả, nhưng điều ta biết chắc chắn là chúng ta có khả năng thương yêu hết cả nhân loại chứ không chỉ một người. Mình có thể thương toàn thể con người trên trái đất, thương hàng tỷ tỷ cây cối trên hành tinh cùng tất cả các loài động vật và thậm chí có thể mở rộng tình thương đến sự sống của vô lượng tinh cầu trong bầu trời. Như vậy, khả năng của tình thương là không có giới hạn về không gian lẫn thời gian và không thể nghĩ bàn. Chẳng hiểu nó bao lớn nhưng biết nó bao trùm khắp cõi, không biết nó bẩn hay sạch, đúng hay sai mà chỉ cần biết rằng đó là một tình cảm tự nhiên có sẵn trong ta.

Trọng lượng thân thể của chúng ta chỉ giới hạn trong vòng mấy chục ký lô mà khả năng thương của chúng ta bao trùm không chỉ sáu tỉ con người trên trái đất mà có thể thương tất cả các loài chúng sinh. Vậy thì tình thương đó rất cụ thể và có thật. Dù không biết chữ, dù màu da khác nhau, nhưng ai ai trên thế gian cũng đều biết rằng mình có tình thương trong tâm cùng khả năng to lớn của chúng. Cho dù dốt đến cỡ nào thì mình cũng biết được điều ấy.

Và xin quý vị đừng quên tình thương đó là tài sản vô giá của mỗi người chúng ta. Ta không có tiền nhưng ta có tình thương, rồi đây ta sẽ có tiền. Ta không có nhà nhưng nếu được nhiều người thương thì sẽ có nhà. Nếu không có sức khỏe nhưng ta thương nhiều người và nhiều người thương thì sẽ có sức khỏe. Tình thương lớn tới đâu sự nghiệp lớn tới đó.

Một khi đã ý thức được điều này chúng ta có thể đem tài sản ấy ra mà sử dụng. Thay vì phải đầu tắt mặt tối kiếm tiền, thay vì đi chạy vạy mượn tiền, chúng ta hãy thử tập thương mọi người. Không có việc làm mà chỉ có tình thương với mọi người, tự nhiên sẽ có người mang việc làm tới cho ta. Mình dốt nát không biết làm gì mà chỉ có tình thương với mọi người, tự động người ta sẽ dạy dỗ mình.

Xin quý vị hãy cố gắng sử dụng tình thương ấy! Cũng có thể mình thương người khác nhưng họ không thương mình, đó là chuyện của họ. Mặt trời chiếu ánh sáng làm cho cây nở hoa, còn cái cây tiếp nhận ánh sáng mặt trời một cách vô tư, lạnh lùng, tựa như không hề ý thức được điều ấy. Nhưng mặt trời không bao giờ kể công rằng nhờ ánh sáng mà cây mới sống được, cũng không trách móc tại sao cây lại không thương mình. Nếu không theo cách đó thì chỉ ít ngày là mặt trời phải vỡ tung thôi.

Chúng ta cũng cố gắng tập sống như vậy, đừng đòi hỏi người này người kia phải đáp ứng cho ta chuyện này chuyện nọ. Điều ấy chỉ mang lại buồn phiền mà thôi. Hãy tập sống như mặt trời tỏa ánh sáng xuống cho muôn loài mà không đòi hỏi con người cùng với tất cả cây cối phải đền đáp điều gì.

Để thu phục nhân tâm, có thể mình không đủ tiền bạc để mua chuộc, không đủ sức mạnh để khuất phục, không có uy quyền để sai khiến mọi người, mà cho dù có đủ điều kiện sử dụng tất cả mọi quyền năng ấy thì kết quả cũng sẽ không tốt đẹp, không mang lại nhiều lợi lộc bằng chỉ dùng tình thương trong sáng. Vậy thì tình thương chính là một tài sản vô giá!

Khi đã thừa nhận điều này là đúng thì chúng ta phải tìm cách sử dụng nó. Thương không được cũng phải ráng thương, cho dù người ta không tốt với mình vô lượng kiếp cũng mặc kệ. Chúng ta chỉ làm mỗi một việc là cho đi mà không đòi hỏi phải thu về. Đừng bao giờ đem tình thương ra mà đổi chác, đừng buộc người khác phải biết rằng mình thương họ, làm như vậy là đương nhiên rước phiền não vào người. Điều trớ trêu là phần đông mọi người đều muốn phô trương tình thương của mình cho người khác biết. Đó không phải là tình thương tự nhiên của chư Phật. Việc quý vị thương yêu con người và tất cả mọi loài chỉ nên để cho Phật biết mà thôi.

Trong tâm của chúng ta có nhiều trạng thái, trong đó có một trạng thái thương trong suốt được gọi là tình thương của Phật, giống y như mặt trời chiếu ánh sáng ra cho muôn loài. Ngoài ra, tâm ta lại chứa đựng một tình thương khác luôn kèm theo một số điều kiện có chữ “muốn” trong đó: “Tôi muốn anh phải như thế này” hay “Tôi muốn em phải làm điều kia”… Trong khi đó, tình thương của Phật không bao giờ kèm theo chữ “muốn” ấy. Nếu chúng ta sử dụng loại tình thương có kèm theo chữ “muốn” thì chắc chắn sẽ đau khổ, sẽ phiền não!

Mình thương ai mà họ không đoái hoài đến khiến mình đem lòng hận đến độ muốn giết họ, muốn dùng mọi quyền lực để chiếm đoạt, đó chính là vì mình đã sử dụng loại tình thương có kèm chữ “muốn”. Thế thì chúng ta phải thay đổi, dùng loại tình thương mà không “muốn” gì hết. Tôi thương anh còn anh có thương tôi hay không tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ biết phần mình mà thôi.

Chúng ta đừng lầm lẫn cho rằng tình thương này không mang lại kết quả, ngược lại, nó mầu nhiệm gấp nhiều lần loại tình thương kia. Chính vì mình đòi hỏi mà sinh ra rắc rối. Còn nếu mình sử dụng tình thương của Phật thì sẽ cải hóa được cảnh giới xung quanh khiến cho mọi việc trở nên tốt hơn. Mình sống hạnh phúc hơn. Hạnh phúc trong yên lặng, hạnh phúc nói không được. Nói không được là vì nó chân thật, có thật.

Khi tiếp xúc với bạn bè, đồng nghiệp, lối xóm xung quanh mà chúng ta chỉ thương họ không thôi, không có hậu ý gì cả, tự nhiên người tiếp nhận tình thương ấy sẽ rất quý trọng mình. Còn nếu chúng ta thương với một chủ tâm nào đó, khi người kia bắt được tín hiệu ấy thì tự nhiên tình thương sẽ co cụm, thu nhỏ lại liền. Cho nên, quý vị phải tập thương không có chữ “muốn” kèm theo. Sau một thời gian, quý vị sẽ nhận ra nó đem lại lợi lạc không chỉ cho mình mà còn cho nhiều người. Lúc bấy giờ, quý vị sẽ nhận chân rằng quả Đức Phật thật sáng suốt. Điều Phật nói là không sai, chẳng qua tại chúng ta không chịu làm theo lời Phật mà cứ làm theo lý sự của mình, nên mới nảy sinh rắc rối.

Bây giờ chúng ta hãy thử làm theo lời dạy của Phật. Có những chuyện mà khả năng của ta không giải quyết nổi thì hãy nhường cho tính Phật giải quyết. Ví dụ như ta quan sát bà A, trong người của bà có tình thương của Phật và tình thương của chính bà. Tình thương của bà A khi phát ra luôn kèm theo ý muốn điều này điều nọ, giống như đưa ra một cái gai trước mắt. Nhưng nếu bà sử dụng tình thương của Phật trong bà thì tự nhiên mọi việc đều đơn giản, không có gai góc gì hết.

Ta cứ nhớ rằng, đặc điểm tình thương của Phật là không thấy gai góc trước mắt, không có chữ “muốn” kèm theo, chỉ có thương vô điều kiện, nhưng từ đó mà sự mầu nhiệm sẽ nảy sinh. Sự mầu nhiệm đó chính là Phật của chính mình biến thành năng lực cân đối mọi việc xung quanh ta. Khi đã tập được tính này rồi, chúng ta sẽ thấy vui sướng lạ thường, chúng ta không còn phải đổ mồ hôi sôi nước mắt nữa mà mọi chuyện vẫn được tốt đẹp. Trước đây, chưa biết cách sống nên mình tốn hao tâm trí, tiền của mà chẳng bao giờ thấy vừa lòng. Khi được học Phật rồi, làm theo lời dạy của Thánh hiền, thì cuộc sống không phải cực khổ vất vả mà vẫn đạt được điều mình muốn.

Trước đây chúng ta chưa học, tâm chưa sáng, nên không biết được trong ta có sẵn tình thương lớn lao để đem ra sử dụng, do đó, thường xuyên gặp phiền não. Chẳng hạn, tình thương con cũng có hai loại mà chúng ta không ý thức được. Chúng ta chỉ biết được tình mẹ con chứ không thấy được tình thương thứ hai ẩn bên dưới tình mẹ thương con, đó là tình thương mang tính Phật. Phật đây là Phật trong tâm ta, là thứ ánh sáng thuần khiết chứ không phải Phật ở trên trời. Nếu chỉ biết có một thứ tình thương của mẹ đối với con thì đương nhiên sẽ gặp nhiều buồn phiền.

Tuy vậy, tập sống theo lời Phật dạy hoàn toàn không phải dễ làm mà chúng ta phải cố gắng luyện tập. Sau ba tháng có thể bắt đầu thấy chuyển biến, tiếp tục thêm chừng đó thời gian sẽ tiến bộ hơn, và sau một năm sẽ nhận ra được sự nhiệm mầu. Chúng tôi đã từng hướng dẫn cho nhiều người và hầu hết đều nhận ra sự mầu nhiệm. Trước đó họ chỉ biết đến và sử dụng tình thương của người mẹ, thế nên họ rầy la mắng mỏ con cái bắt chúng phải nhất nhất tuân theo ý mình. Đến khi học được bí quyết đem tình thương của Phật ra sử dụng thì mọi chuyện trở nên tốt đẹp bội phần.

Bản thân tôi đã phải luyện tập rất nhiều mới đạt được thành công. Ngày xưa, khi còn hoạt động trong thương trường, tôi không bao giờ muốn ai giàu có, thành công hơn mình. Ngay cả trong việc tu tập cũng vậy, nhiều người không chịu được người khác giỏi giang hơn mình, nếu có thì phải ra tay triệt hạ liền, bởi vì tính ích kỷ của con người rất mạnh. Cho nên, mình phải luyện tập bằng cách cầu mong cho người khác giàu hơn mình, hay hơn mình, còn bản thân đừng mong chờ đòi hỏi gì hết mà chỉ nên mong muốn giữ được lòng thương người.

Riêng tôi, nếu có một lời cầu xin nào thì đó chính là cầu mong cho mình đừng có bất cứ một tài sản riêng tư nào và xin cho tất cả mọi người đều tưởng nhớ đến Trời, đến Phật, đến Tổ, đều được hưởng hạnh phúc. Suy nghĩ như vậy tâm mới thuần đi. Nếu người khác gây cho mình điều gì khó khăn, hãy tâm niệm rằng đó là vì mình thương họ chưa nhiều, thế thì mình cố gắng thương hơn nữa. Cứ luyện tập như vậy sẽ có kết quả.

Khi đã khai thác được tình thương của mình rồi, tôi xin đảm bảo với quý vị một điều chắc chắn sẽ xảy ra là nội tâm của quý vị sẽ thay đổi rất nhiều và Phật trí của quý vị tự nhiên sẽ bừng nở. Đây chính là một pháp tu vĩ đại nhất, cao cả nhất mà cũng bình dị nhất, đơn giản nhất.

Kết thúc buổi trao đổi giữa chúng ta, tôi xin đúc kết lại một điều: chúng ta nên sử dụng tình thương để sống ở đời như cách thức tôi vừa trình bày ở trên. Đó chính là một Pháp tu dễ dàng, thực hiện đơn giản, mau có kết quả và rất vĩ đại mà không bao lâu sau Phật trí trong quý vị sẽ bùng vỡ ra. Khi ấy quý vị sẽ vô cùng sáng suốt.

Con người ta có hai phần. Phần có sống có chết nằm trong quy luật của sinh lão bệnh tử không sao cưỡng lại được mà phải chấp nhận. Còn phần thứ hai là bất sinh bất diệt, là vô lượng tuổi, vô lượng thọ, không có thời gian, không nơi chốn, không tính được tuổi tác và không có lịch sử. Tôi vô cùng may mắn đã sống được trong cả hai cảnh giới ấy.

Lúc nào tôi cũng sống trong hai cảnh giới, một cảnh giới có sinh có diệt, đồng thời lại sống trong cảnh giới thứ hai là không sinh không diệt, sống bằng đức tin. Tôi ý thức rõ cái nào sẽ chết đi, sẽ sinh ra và cũng biết cái nào sẽ tồn tại vĩnh viễn. Đó là kết quả tu tập của bản thân tôi cộng với sự hộ trì của Phật, Tổ và đó cũng là một diễm phúc lớn lao! Công đức này hồi hướng đến vô lượng chúng sinh. Tôi cầu mong quý vị cố gắng tu tập để tiến đến mức sống được trong hai cảnh giới có sinh có diệt và bất sinh bất diệt ngay trong đời này chứ không chờ đợi ở một cõi nào, kiếp nào sau khi chết đi.

Khi người ta hỏi tôi năm này bao nhiêu tuổi, tôi thường trả lời rằng nếu tính tuổi sinh diệt thì năm nay tôi chừng ấy tuổi, còn tính theo tôi bất sinh bất diệt thì tôi không thể biết được là bao nhiêu. Tôi là vô lượng tuổi.

Nếu ai hỏi tôi sinh ở đâu, tôi trả lời phần người có sinh có diệt thì tôi sinh ở nước Việt Nam, còn phần bất sinh bất diệt thì tôi không thể biết mình ở cõi nào. Tôi có hai loại hộ chiếu, một của Nhà nước cấp cho, còn cái thứ hai không biết cõi nào cấp nhưng nhờ có nó tôi có thể đi tới bất cứ nơi đâu tôi muốn mà không cần dùng đến hộ chiếu của trần gian.

Đó là khả năng lớn lao mà chúng ta có thể tận dụng. Quý vị thử quan sát con rùa, nó sống được với hai cảnh giới, có thể xuống nước sống với cá rồi lên bờ sống với mọi loài vật khác. Khi xuống nước nó có vẻ thản nhiên như không cần nói gì về những kinh nghiệm sống trên bờ, có lẽ vì biết rằng dù có nói các loài cá cũng chẳng chia sẻ được. Lên bờ nó cũng lờ đờ khiêm tốn, không nói không rằng, vì dù có nói gì trên bờ cũng không hiểu. Cho nên nó cứ làm thinh mà sống an nhiên tự tại trong cả hai cảnh giới. Một khi con rùa còn sống được trong hai cảnh giới không lẽ con người lại chịu thua? Cho nên, khi đã hiểu được sự huyền bí trong tâm thì chúng ta sống được trong cả hai cảnh giới sinh diệt lẫn bất sinh bất diệt.

Chúng ta cũng có hai loại tình thương, một loại tình thương có sinh có diệt như tình mẹ thương con và loại tình thương bất sinh bất diệt là tình thương của Phật trong chính chúng ta. Chúng ta chỉ nhìn thấy và sống trong tình thương sinh diệt, và do không thấy được, cho nên chưa bao giờ sử dụng đến tình thương bất sinh bất diệt, thật là đáng tiếc.

Chúng ta cứ cãi cọ, gây gổ, hơn thua với nhau xuất phát từ tình thương sinh diệt mà chưa bao giờ biết thưởng thức vị ngọt ngào của loại tình thương bất sinh bất diệt tồn tại sẵn trong mỗi chúng ta. Đó chính là sự thiếu sót lớn nhất của con người.

Thay vì tính toán xem thử ta nên có thái độ xử sự như thế nào với người này người nọ thì tốt hơn hết chỉ nên chọn một thái độ duy nhất là âm thầm thương hết mọi người, chẳng cần phải phô trương ra cho ai biết. Mãi rồi sẽ đến mức mình quên luôn việc mình thương người ta. Cứ tập thương hết từ cành cây ngọn cỏ, con người và cảnh vật, lúc nào cũng tỏa hào quang của tình thương, không đố kỵ ghét bỏ điều gì hết.

Khi quan sát một cây mai, chẳng những mình đem lòng thương nó, mà từ đó, ta còn thấy được tình thương của người khác. Hãy nghĩ đến công lao chăm sóc, tưới tắm, nâng niu cây mai của người trồng hoa. Họ đã đổ bao nhiêu công sức, bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu trí tuệ để ngày nay nó được khỏe mạnh tươi đẹp. Trong một cây hoa như thế chứa đựng biết bao nhiêu tình thương của mọi loài, từ năng lượng của trời đất mà nó hấp thụ đến chất dinh dưỡng của phân bón, nước, ánh sáng mặt trời, không khí để trưởng thành lên như ngày nay. Thế là ta sẽ giao thoa tình thương của mình với tình thương của bao nhiêu loài khác đối với một vật thể. Thật là mầu nhiệm vô cùng.

Một cây con từ khi còn là cái mầm nhỏ bé đến khi trưởng thành ẩn chứa bao nhiêu mầu nhiệm, nhưng điều dễ thấy nhất là tình thương. Khi đã ý thức được điều đó thì tình thương của Phật trong chúng ta tuôn trào. Đặc điểm tình thương của Phật là bình đẳng, không phân biệt, không thu vào mà chỉ cho ra, lớn lao vô cùng tận không có giới hạn.

Những điều này tuy rất dễ thấy nhưng khó làm. Khi tập được rồi tự động trong tâm của chúng ta sẽ phát ra trí tuệ để chỉ dẫn cho ta cách thương và phát triển tình thương. Người thầy chỉ làm nhiệm vụ gợi ý, chỉ cho chúng ta biết trong tâm ta có sẵn tình thương, trong tất cả các vật thể có sự mầu nhiệm, phần chúng ta cố gắng thực tập rồi tự trong tâm ta sẽ phát ra luồng trí tuệ và sẽ có vô lượng người thầy trong tâm xuất hiện để hướng dẫn chúng ta. Tôi chỉ là một trong những ông thầy phụ, còn người thầy chính nằm trong tâm của quý vị.

Bản chất tối quan trọng trong tâm của chúng ta là khả năng nhận biết. Chúng ta sử dụng khả năng ấy để nhận biết về những điều nói trên. Rồi từ trong cõi nhận biết nơi tâm mình, tự nhiên sẽ xuất hiện nhiều vị thầy khác nhau dạy cho chúng ta cách hiểu biết, nhận diện khác nhau. Người thầy bên ngoài chỉ làm nhiệm vụ trung gian, giới thiệu những nét đại cương, còn quý vị phải ráng khai thác ông thầy trong tâm mình mới chính xác.

Khi thực hành được rồi, quý vị sẽ trở thành những người giàu sang chứ không còn gặp khó khăn nữa. Đôi khi trong gia đình, người vợ hay người chồng làm ta bực mình, nhưng hãy cố gắng mở rộng tâm, tuy việc họ làm khiến mình không hài lòng, không ưng ý, nhưng cứ ráng mở rộng tâm mà chứa. Từ đó chúng ta sẽ có được trí tuệ ấy để xử lý những tình huống cụ thể một cách sáng suốt nhất.

Tùy mỗi hoàn cảnh cụ thể mà ông Phật trong tâm ta sẽ cho ra trí tuệ khác nhau để nhìn nhận và xử lý vấn đề, chứ còn ông thầy bên ngoài khó thấy được chính xác để có phương pháp thích hợp. Chúng ta chỉ nương vào ông thầy về những điều chỉ dẫn chung chung. Do hoàn cảnh và tâm của mỗi người đều khác nhau, nên trong quá trình mở rộng tâm, tự nhiên sẽ xuất hiện nhiều trí tuệ khác nhau, tương ứng với các hoàn cảnh phức tạp khác nhau, để ta có đủ sáng suốt hầu giải quyết tốt đẹp từng vấn đề.

Do vậy, tôi xin lặp lại, trong tâm của quý vị có vô lượng ông thầy giải quyết vô lượng tình huống cho quý vị mà ông thầy bên ngoài không thể làm được. Đây lại thêm cơ hội để tôi có thể giúp quý vị có vô lượng ông thầy mà quý vị chưa bao giờ nhìn thấy. Chúng ta tìm một ông thầy bên ngoài để có thể nhìn thấy được nhiều ông thầy bên trong, chứ không phải để lụy với ông thầy bên ngoài. Bởi vì, ông thầy bên ngoài không thể giải quyết được vô lượng vấn đề phức tạp trong tâm ta được. Trước vô lượng hoàn cảnh thì chính vô lượng ông thầy trong tâm chúng ta sẽ xuất hiện để giải quyết.

Trong bước đường tu hành của mình, vô lượng ông thầy trong tâm tôi đã xuất hiện để chỉ dạy tôi. Phước đức lớn nhất của tôi là đã sớm thấy được vô lượng ông thầy trong tâm mình và mau chóng tiếp nhận được vô lượng lời dạy của vô lượng vị thầy này. Giờ đây, tôi xin hoan hỷ đem kinh nghiệm ấy mà chia sẻ với quý vị.

Buổi trao đổi đầu Xuân hôm nay đến đây cũng tạm đủ cho quý vị tu tập. Sau này, có được công đức gì, xin hãy chia sẻ công đức ấy cho nhiều người khác.

Chúng ta cùng thành tâm hồi hướng vô lượng công đức sáng nay đến bá tính và vô lượng chúng sinh trong cõi đời này cũng như các cõi khác.

Download Ebook Tình thương là tài sản vô giá Miễn Phí, Tải Sách Tình thương là tài sản vô giá, Đọc Ebook Tình thương là tài sản vô giá Online, Ebook Tình thương là tài sản vô giá Cho Điện Thoại, Tải Ebook Tình thương là tài sản vô giá Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Tình thương là tài sản vô giá Cho Android - Iphone - IOS, Download Tình thương là tài sản vô giá Free Ebook, Xem Sách Tình thương là tài sản vô giá Trực Tuyến Online…

[tg_facebook_comments]