Tam Cứu Nhân Duyên – Tiếu Thanh
—
Một cô gái luôn thất bại trong công việc và tình yêu đột ngột xuyên không, bất ngờ xuất hiện trên đống gạch vụn của một ngôi nhà lao đổ sập.
Một bàn tay chất đầy máu vươn ra từ dưới đống đổ nát, nắm chặt cổ chân của cô, và thay đổi số phận của cô.
Từ đó, cô bắt đầu cuộc sống mới giữa môi trường xa lạ, tìm kiếm vị trí cho bản thân, hoàn thành lý tưởng của mình và đi tìm người nắm giữ trái tim.
—
Những lời chỉnh sửa:
1) Đừng mong chờ vẻ ngoài hoàn hảo của mỹ nam, mỹ nữ, họ đều không hoàn hảo. Nhân vật nữ chính không xuất sắc về vẻ đẹp, về tính cách, cô ấy là người bình thường, thậm chí hơi lạ lùng. Nhân vật nam chính là một mỹ nam siêu cấp nhưng bị tàn phế, mềm mại nhưng không yếu đuối, yêu nữ chính hơn cả cuộc sống của mình.
2) Đây là một câu chuyện hay, hãy đọc để cảm nhận.
—
Những ký ức đầu tiên từ khi ra đời, là một kỷ niệm nhỏ bé, khi tôi chơi trò đùa trên mái nhà, rồi trượt chân và ngã rơi xuống đất. Mặt đất dưới kia nhanh chóng tiếp đón, nhưng lại không kịp. Tôi xoay người nhanh như chớp, lăn mình và sau đó ngừng. Kiểm tra cánh tay và chân, chỉ thấy mấy vết trầy nhỏ. Tôi chỉ mới chín tuổi. Bỗng một tiếng hét vang lên gần đó, tôi tức thì nhìn lên và thấy mẹ, Phi tướng quân Vinh Yên Hầu, ngã bất tỉnh. Tôi lo sợ mẹ quá, có lẽ cha biết chắc sẽ trừng phạt tôi. Chỉ sau một lúc, mẹ tỉnh dậy, khuôn mặt tái nhợt nhìn tôi và nói: “Đứa trẻ vô hiếu! Tại sao ta lại có một đứa con như ngươi?!” Mẹ nói và khóc. Tôi chỉ biết cha nói đúng, phụ nữ đúng là phiền phức! Cha tôi lớn hơn mẹ tôi đến hai mươi tuổi. Trẻ thơ, cha vẫn chiến đấu ở khắp nơi, thanh kiếm mãnh ngựa không rời tay, cha nói không lấy vợ chỉ vì không muốn làm phụ nữ ấy thất bại cả đời. Đến khi tôi ba sáu tuổi, Vua tự tổ chức lễ, tặng phần thưởng cho tiểu em gái của Hoàng hậu, chỉ mới mười sáu tuổi, và tặng cho cha tôi. Dưới thần bình, có người nói rằng cô em gái này được thương nẩy từ bé, tính cách hấp tấp và nóng nảy, vẻ mặt không mỹ, nên mới bị gả cho cha tôi. Cũng có người nói rằng mẹ tôi thấy cha thắng lợi và oai vệ khi địch gác dùm thành, khiến mẹ tôi si mê, cuối cùng làm cho mẹ đề nghị kết duyên với cha tôi. Tôi nghĩ vẻ ngoại hình không tệ, cho nên tôi tin vào câu chuyện thứ hai. Nhưng một lần, khi tôi hỏi mẹ tôi liệu mẹ có chắc chắn muốn kết duyên với cha không, mẹ tôi liền vung mó cho tôi một cái tai! Cha tôi nói đúng, mẹ tôi ít ra cũng không tốt đẹp. Mẹ tôi sinh tôi khi mình mới mười tám tuổi, nhưng cha tôi đã ba mươi tám, chênh lệch tuổi của họ không ít. Lúc sinh tôi, mẹ phải vật lộn để giữ mạng sống, hầu như đến giọt cuối cùng mới giữ được tính mạng, sau đó không thể có thêm con, và mẹ tôi còn còn ghen tức, quyết không để cha tôi lấy thêm vợ. Cha tôi cũng không hứng thú, ông nói rằng mẹ tôi đã đủ phiền tới, càng có thêm người cũng chỉ làm đầu óc bốn bực. Ngày cha trở về, nghe tin cấp dưới báo cáo xong, ông nhìn quanh một cái, rồi mới chú ý đến tôi đứng đó nhìn. Ông không tức giận mà cười khoe: “Vị tướng gia ta đã có đứa con rồi!” Nghe cha nói vậy, mẹ tôi tức giận, không nói gì chỉ quay bước đi. Ngày sau, tôi vẫn rèn luyện võ công, chỉ là thêm một người thầy mới đến dạy về binh sách lược, chiến trận thuật mưu, thật hứng thú!
Hãy đọc cuốn sách Tam Cứu Nhân Duyên của tác giả Tiếu Thanh và trải nghiệm câu chuyện này nhé.
Tam Cứu Nhân Duyên – Tiếu Thanh
0K 0.0K4.5
Sách Tam Cứu Nhân Duyên – Tiếu Thanh của tác giả Tiếu Thanh đã có ebook bản đẹp với các định dạng Azw3,eBook,Epub,Pdf,Prc. Mời các bạn tải về eBook Tam Cứu Nhân Duyên – Tiếu Thanh miễn phí thông qua liên kết bên dưới.
Đọc Sách Online🚧 Chức năng đang bảo trì. Vui lòng thử lại sau.
Sách eBook cùng chủ đề
0.3K 0.2K
0.6K 0.4K
Lãng mạn
0.2K 0.1K
Lãng mạn
0.2K 0.2K
0.2K 0.2K
Lãng mạn
0.3K 0.2K
Huyền ảo
0.5K 0.4K
1K 0.8K



