Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên

Thông tin và link:Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên

eBook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên

Em nghe nói: Người ta yêu một thành phố vì có người họ yêu ở đó và xa một thành phố cũng vì đã hết yêu. Nếu đúng vậy, hay là yêu nhau ở Đà Lạt, chia tay ở Đà Nẵng, rồi xa nhau ở Hà Thành?

Để dù qua tất cả, khi trở về Sài Thành, em vẫn trọn vẹn những dấu yêu dành cho mảnh đất này, chẳng dùng dằng nhớ thương, chẳng dằn vặt đau xót.

Đừng yêu nhau ở Sài Gòn, anh nhé. Em chỉ có nơi này để sống, chẳng thể rời bỏ đi đâu được. Nếu lúc nào mình (lỡ) chia tay, em phải làm gì để đối diện với đống hoang tàn để lại?

Em không yêu ai giữa Sài Gòn này đâu. Sài Gòn là nơi em sinh ra, lớn lên, chẳng muốn vì ai mà mình trở thành khách nơi này – lúc nào cũng lạc lõng, nhìn đâu cũng lạc lòng. Đừng nghĩ rằng, “chỉ cần anh đi khỏi là đã trả lại em một Sài Gòn nguyên vẹn”, khi giờ đây, nơi nào cũng đầy ngập hình bóng anh, góc phố nào cũng có hình ảnh chúng mình ngày còn tràn yêu dấu, quán quen nào cũng ẩn hiện những câu chuyện êm ả, những tiêng cười.

Làm sao em quen một Sài Gòn như thế? Làm sao em quên anh?

Tôi có hai “người dưng khác họ”: Số Một và Số Hai. Lần nọ, tôi nhắn tin cho Số Một: “Em yêu anh, được không?”. Rõ ràng tình cảm của tôi là… của tôi, thế mà lại phải hỏi một câu xin phép như thế, kể ra, tình yêu đúng là không bao giờ dễ hiểu. Dĩ nhiên, “Em yêu anh!” với em: được thì được rồi đó. Nhưng vẫn hỏi, vì muốn biết: với anh, có ổn không? Tình yêu này không làm anh áp lực hoặc khó xử chứ? Và liệu… anh chấp nhận chứ? Kiểm tra từng lỗi chính tả, từng từ, từng dấu câu, tôi đọc lại dòng tin ngắn ngủi chỉ năm chữ ấy hơn hai mươi lần như thể đang biên tập một quyển sách dày trăm trang, nhấn gửi đi. Kết thúc một tin nhắn là bắt đầu những chờ đợi không yên bình. Tôi nhạy cảm vô cùng với từng tiếng chuông điện thoại, dù lắm lúc tin nhắn đến chỉ là vài thông báo vô tri của tổng đài mà thôi. Một ngày, hai ngày, ba ngày… một tuần, hai tuần… ba tháng… rồi ba năm, tất cả chỉ là những lặng thỉnh.

Đến hôm nay, câu trả lời của anh: Tôi không biết và cũng không còn nhớ từ khi nào mình đã bắt đầu không cần-biết. Nhưng tôi chắc, câu trả lời của mình đã thayđổi: từ “Em yêu anh!” chuyển thành “Đã qua!” – qua một lần khờ dại, qua một lần vì ai đó tổn thương.

Thà anh nói một lời cay đắng để cô “đấm” vào mặt hả giận, rồi cô sẽ đi và không đau đớn thêm nữa. Đằng này, đến cả quyền giữ im lặng anh cũng trăm nghìn lần ích kỷ để giành lấy bằng được cho riêng mình. Để cô gái đó, ngày đi, vẫn không biết tìm bao nhiêu can đảm, ngông ngạ0 để đối diện với nỗi đau chếnh choáng, bẽ bàng này. Thương cũng được, ghét cũng được, nhưng cảm giác bị bỏ-mặc – nó tồi tệ hơn tất cả.

Để ngày về, chỉ là tôi can trường, bất cần có, mềm mại có, nhưng tuyệt nhiên: không yếu đuối. Tuyệt nhiên an yên trước câu hỏi: “Anh yêu em, có được không?” của Số Hai. Tôi mỉm cười, và nói: “Đừng gọi thêm giông bão!”. Số Hai im lặng, đi. Một ngày, hai ngày, ba ngày… một tuần, hai tuần… ba tháng… rồi ba năm, tất cả chỉ là những lặng thinh. Vì một lý do kỳ bí nào đó, tôi – dù là người hỏi hay kẻ trả lời – sau cùng vẫn chỉ nhận về những lặng thinh. Và không may thay, tôi cũng kiên-quyết-lặng thinh trong suốt phần còn lại của tuổi trẻ. Đôi khi để phản kháng, đôi khi để chia sẻ, nhưng tuyệt nhiên: không còn cần muốn nói. Tôi sắp xếp gọn gàng cuộc sống của riêng mình, phần ký ức nào vui giữ lại, buồn thì gom một chỗ – đốt đi. Tôi bắt đầu tin tưởng vào thời gian, bớt nghe lời giáo điều của người khác – vì thời gian dẫu không chữa lành vết thương thì cũng cho người ta lớn đủ để đối diện với chúng, còn lời hay ý đẹp hoặc những khuyên nhủ, triết lý – nếu phải nghe hoặc đọc chúng, tôi nghĩ nghe nhạc có lẽ sẽ ý nghĩa hơn. Luôn có sẵn những nhà thông thái mà dù bạn không cần, họ vẫn sẵn lòng gửi đến bạn vài lời răn dạy nào đó và tôi – ghét tất cả những điều đó. Tôi chỉ thích – đã và sẽ thích những kẻ đến cả một lời phũ phàng cũng chưa từng nói với tôi, chỉim lặng, bỏ đi, vì sự ra đi nào cũng để lại cho tôi những bài học – không là tiếc thương, vương vấn, thì cũng là học cách để thôi hụt hẫng trước lòng người đa mang, bạc bẽo.

“Người dưng khác họ, đem lòng nhớ thương” – ngay từ đầu đã biết là người dưng, nên nhớ thương đi một vòng cũng về lại “người dưng”. Trên đời này, làm gì có thứ gọi là “tình đơn phương” – bởi vì yêu, cơ bản là phải có hai người, cơ bản là phải cùng nhau hạnh phúc. Nếu đau đớn, đó đâu phải là tình yêu, mà chắc hẳn đã bắt đầu thành lòng vị kỷ – vị kỷ nên mới đòi hỏi sự hồi đáp, vị kỷ nên mới mong chờ lời chấp nhận, vị kỷ nên mới đổ lỗi, vị kỷ nên mới tự tổn thương chính mình.

Một buổi chiều, nắng nấn ná chưa tắt. Cái bầu trời nửa vời đến khó chịu. Điện thoại rung, là tin nhắn của em.

– Em thấy spa này được. Dẫn em đi nha!

– Chọn chỗ khác đi em, xa quá!

– Không, em muốn đến chỗ này.

Xe anh đỗ trước nhà. Em phụng phịu bước xuống. Váy xòe trắng tinh, dây áo để lộ chiếc Xương quai xanh và chiếc cổ thon, rất đẹp. Nhìn mãi, chẳng thấy nổi nét gì là thân thiện. Một cô “hồ ly nhỏ”- vừa đáng yêu, vừa lại rất… đáng sợ.

Đến nơi.

Em từ tốn bước xuống. Chẳng ý gì là muốn tự tháo

mũ, anh lại như bao lần – tháo mũ cho em, trong khi em nhìn ngó nơi này nơi khác bằng ánh mắt vừa ngơ ngác, vừa bất cần. Rồi anh sẽ gõ nhẹ vào đầu mũi em đầy yêu chiều: “Cái cô bé này!”.

Nhưng tất cả chỉ là chuyện quá khứ. Hôm nay, anh không như thế. Đến nơi rồi, anh ngồi trước, em ngồi sau. Cả hai lặng thinh. Gần sát nhau vậy, mà giữa mình hệt là hai thế giới, như thể một sợi chỉ mỏng cũng có thể tách đôi.

Em bước xuống. Đi vào thẳng,

– Tôi cần gặp giám đốc.

– Có việc gì không ạ?

– Cần tư vấn thẩm mỹ!

– Để em gọi nhân viên.

– Cô không nghe rõ tôi nói à?

— À, dạ vâng!

Bằng một giọng rất trầm, mắt nhìn thẳng đối phương, lời em nói cứ như lưỡi dao được mài kỹ, chém vào cuộc hội thoại mà bất kỳ ai cũng cảm thấy rõ rệt: tốt nhất nên làm theo!

Thế là máy được nối cho giám đốc. Thế là giám đốc bước xuống – đẹp như một nữ thần. So với em, đó là nét đẹp đầy đàn bà. Còn em, “là con nít” – như anh vẫn thường trêu. Đứng trước cô gái đó, em mới tự hỏi: lẽ nào không phải anh trêu, mà hồi giờ là anh nói thật!

Bàn tay anh giật khỏi bàn tay em, ngay lập tức. Tim em nhói một nhịp. Môi em cười một khắc. Anh nhìn cô ấy, cô ấy nhìn anh, em “con nít” nhìn chằm chằm vào. cánh cửa xa xa, đang khép rồi mở, cứ đong đưa theo từng nhịp gió thổi. Lơ lửng. Trơ trọi. Đếm một, hai, ba. – Em cần giúp gì? Cô ấy nở nụ cười chuyên nghiệp, giọng nói ngọt ngào hỏi. – Chưa biết rõ lớn nhỏ, đừng vội xưng chị-em. Em lạnh lùng đáp. Đã bảo, em không thân thiện, không hề thân-thiện. Cô ấy vẫn nhẹ nhàng: – Thế cô gái cần gì? – Phẫu thuật cho tôi giống cái mũi, cái cằm, cái mắt của chị. Anh này thích khuôn mặt như chị lắm!

Em hếch nhẹ đầu về phía anh. Mắt không nhìn anh một lần, nói chắc nịch. Không khí bỗng im lặng, căng đầy như chiếc bong bóng ai đó cứ cố chấp thổi không ngưng, không nghỉ. “Bùm” – vỡ tan tành, anh kéo tay em mạnh bạo, lôi đi νε phía cửa. Nhanh đến mức, em không kịp thấy khuôn mặt cô ấy biểu cảm gì. Đau đến mức, em mặc anh giày xéo, mà im lặng.

Vùng khỏi anh. Cổ tay em ửng đỏ, vẫy taxi điên cuồng. Em nhảy phóc vào xe, bảo: “Chạy ngay!”. Nhanh đến mức, anh không kịp thấy giọt nước bật ra từ mắt Bàn tay anh giật khỏi bàn tay em, ngay lập tức. Tim em nhói một nhịp. Môi em cười một khắc. Anh nhìn cô ấy, cô ấy nhìn anh, em “con nít” nhìn chằm chằm vào. cánh cửa xa xa, đang khép rồi mở, cứ đong đưa theo từng nhịp gió thổi. Lơ lửng. Trơ trọi. Đếm một, hai, ba. – Em cần giúp gì? Cô ấy nở nụ cười chuyên nghiệp, giọng nói ngọt ngào hỏi. – Chưa biết rõ lớn nhỏ, đừng vội xưng chị-em. Em lạnh lùng đáp. Đã bảo, em không thân thiện, không hề thân-thiện. Cô ấy vẫn nhẹ nhàng: – Thế cô gái cần gì? – Phẫu thuật cho tôi giống cái mũi, cái cằm, cái mắt của chị. Anh này thích khuôn mặt như chị lắm!

Em hếch nhẹ đầu về phía anh. Mắt không nhìn anh một lần, nói chắc nịch. Không khí bỗng im lặng, căng đầy như chiếc bong bóng ai đó cứ cố chấp thổi không ngưng, không nghỉ. “Bùm” – vỡ tan tành, anh kéo tay em mạnh bạo, lôi đi νề phía cửa. Nhanh đến mức, em không kịp thấy khuôn mặt cô ấy biểu cảm gì. Đau đến mức, em mặc anh giày xéo, mà im lặng.

Vùng khỏi anh. Cổ tay em ửng đỏ, vẫy taxi điên cuồng. Em nhảy phóc vào xe, bảo: “Chạy ngay!”. Nhanh đến mức, anh không kịp thấy giọt nước bật ra từ mắt lại dường như chỉ đổ dồn cho một lần anh chịu để tâm và thấu rõ mồn một: em rời đi, mất rồi!

Trên bàn, là tấm thư nhỏ, nét chữ rất xinh xắn:

“Em viết thư này, cách đây ba tháng. Hôm nay, em gửi anh. Thật buồn cười! Lúc này, chắc mình vừa ra khỏi spa. Có lẽ, em đã có đáp án: anh vẫn nhìn cô ấy đong đầy như thế, Anh vẫn sượng sùng chẳng biết nên giới thiệu em thế nào: em gái hay bạn gái? Em vẫn ương bướng mà làm anh khó xử. Nhưng từ giờ, thì không làm phiền anh nữa. Cô ấy đã là bạn gái của anh, giờ vẫn cậy. Còn em, không là gì – không phải là em gái của anh, Okay?”

Download Ebook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Miễn Phí, Tải Sách Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên, Đọc Ebook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Online, Ebook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Cho Điện Thoại, Tải Ebook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Cho Android - Iphone - IOS, Download Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Free Ebook, Xem Sách Đi Qua Đủ Thương Tổn, Lòng Tự Biết An Yên Trực Tuyến Online…

Phản hồi