Phương pháp trị bệnh Ung thư

Thông tin và link:Phương pháp trị bệnh Ung thư

eBook Phương pháp trị bệnh Ung thư

Đọc ngayTải về

Hầu hết mọi người đều cho là bệnh Ung Thư 【癌】(Cancer) chưa có thuốc trị vì thế giới hiện nay khoa học rất phát triển, văn minh vật chất như các nước Anh, Mỹ đối với các bệnh Ung Thư vẫn còn thúc thủ(1). Làm sao dám nói Trung y có phương pháp trị cho tự tiêu? Quan niệm như thế rất sai lầm. Phải biết rằng Tây y từ khi phát minh được kính hiển vi rồi vi trùng học mới được xương minh(2); đó là đường lối tiến lên của Tây y. Đến năm 1492, Kha Luân Bố(3) mới tìm được Tân Đại Lục (Châu Mỹ) với thời gian chẳng qua hơn 460 năm; vậy rõ ràng là họ chưa có thuốc công hiệu. Lịch sử Trung y Dược đã có tự bao giờ, đến đời Hán, Đường đã có những cơ sở tương đương, chỉ vì địa dư quá rộng rãi, nhân khẩu quá đông. Về dược vật có nào là: động vật, thực vật, khoáng chất, còn điều tễ thì có: nào cao, nào đơn, nào hoàn, nào tán, nào đính, nào tẩm, nào thang,… rất là phong phú, hoàn toàn do loài người thực nghiệm chất chứa kinh nghiệm nhiều đời kết thành, đời đời phát minh lưu truyền đến nay, nào như Thần Nông bản thảo kinh dùng “Qua Đế” để thúc giục cho mửa, “Ma Hoàng” để phát hạn, “Bã Đậu” để xổ ấm,… mỗi thứ đều có công hiệu. Trung y trị bệnh chỉ cần nhân chứng chắc chắn, dùng thuốc thích hợp thì sự công hiệu kết quả rõ ràng.

Chỉ vì Trung với Tây danh từ chẳng đồng cho nên tên bệnh cũng khác. Khoảng độ 50 năm gần đây, Trung y chưa được Chánh Phủ tích cực đề xướng. Những trường đào tạo Trung y Dược chưa được chính thức đưa vào hệ thống giáo dục nên chưa thể tạo được nhân tài từ trung bình trở lên, cho nên trên sự trị liệu chưa có thống nhất tên bệnh. Trên phương diện dược vật chưa có thành phần tiêu chuẩn, nên mới tự chịu lấy tự sanh tự diệt. Đối với cực lượng của dược vật cùng với sự phối hợp, áp dụng, thời gian càng lâu càng thất truyền dần. Lại còn một mớ thầy thuốc hành nghề trình độ rất không như nhau cho nên khó bề kéo dài đức tin. Chúng tôi rất mong những người có lòng nhân trong giới Trung y nên đoàn kết lại, áp dụng phương pháp khoa học để đỡ đầu cho việc hướng thượng, vận dụng kinh nghiệm quý báu để phát huy những dược phẩm công hiệu của nước nhà hầu làm tròn sứ mạng thần thánh. Và chúng tôi cũng rất mong các bực nhân sĩ trong xã hội chớ nên mê tín cái gì ở ngoài, phải chấn chỉnh lại tâm lý tự ti và bi quan đối với bệnh Ung Thư và phương pháp nội tiêu mới có thể nhận xét biết được một cách rõ ràng, và chừng đó mới biết bệnh Ung Thư không phải là bệnh tuyệt vọng, còn có một lộ tuyến sanh cơ có thể giúp cho việc trị liệu vậy.

Bệnh Ung Thư không phải là bệnh bất trị, chỗ quan hệ nhất là phải sớm biết để kịp thời chữa trị. Phát giác càng sớm thì việc trị liệu càng dễ, thời gian thâu công càng mau. Xưa có lời dạy: “Công đầu là trị bệnh chưa phát”. Chỉ bao nhiêu ấy cũng đủ để làm cho chúng ta giựt mình. Nếu đợi đến “Bệnh nhập Cao Hoang”(4) thì dù có Hoa Đà sống lại cũng khó vãn hồi. Chỗ tai hại nguy hiểm ghê gớm nhất của bệnh này là khi mới phát người bệnh không hề đau đớn làm người đời rất dễ xem thường.

Hiện tại chúng ta còn chưa tổ chức được kiểm tra sức khỏe định kỳ, một mai biết được là Ung Thư thì đã trở thành nghiêm trọng rồi. Cố nhiên là phải chịu sự thao túng của kinh tế, đó là điểm phần đông ít ai để ý. Hiện nay khoa học phát minh nhiều dụng cụ giúp cho việc khám bệnh càng ngày càng mới mẻ. Ngày nay, phàm giới Trung y nhân thuật của chúng ta khi khám bệnh Ung Thư phải nên để ý đến phương tiện kiểm nghiệm của khoa học thì mới có thể đạt đến sự phát giác mau chóng và sự chẩn đoán mới có tính cách chuẩn xác. Phàm bất cứ phương pháp mới nào có thể giúp cho sự khám bệnh, đều phải được chúng ta học tập và thâu dụng. Nếu không như thế thì không thể biết rõ Ung Thư là gì và cũng không thể phát huy được giá trị trị liệu của Trung y Dược. Thậm chí thuốc Trung y có trị khỏi bệnh Ung Thư rồi cũng đến tình trạng không thể minh bạch. Chúng ta đối với phương pháp khám bệnh của khoa học phải nên tích lũy đi đến tinh vi rộng rãi để phục vụ cho nhân loại sau này.

Trước kia người Âu, Mỹ thường nói: Bệnh Ung Thư là bệnh văn minh. Kỳ thật đâu phải thế! Căn cứ trên những gì điều tra được, phàm những dân tộc lạc hậu chưa khai hóa cũng vẫn mắc bệnh Ung Thư rất nhiều. Ví như Thụy Sĩ, Đan Mạch, Hà Lan,… ở Âu châu chết vì bệnh Ung Thư lại càng nhiều hơn, chỉ có nước Nga ở miền Âu là rất ít. Trên thực tế, phải chăng thể chất của người Nga có cái gì đặc biệt để chống chọi với bệnh Ung Thư? Xin thưa rằng: không phải thế, chỉ vì người nước Nga chưa có tổ chức thống kê rõ, và cũng chưa lập được những nhà thương hoàn thiện phổ biến. Vì lẽ không có thống kê chính xác cho nên hiểu rằng ít người chết về Ung Thư. Sau này có nhiều người trong hội thầy thuốc đi truyền bá rằng: “Bệnh Ung Thư vừa đông vừa lạ không đâu hơn Trung Quốc. Muốn thấy nhiều bệnh Ung Thư không gì bằng đến Trung Quốc.”

Lại nữa, căn cứ theo điều tra nhân khẩu nước Mỹ thì có rất nhiều dân cư thành thị vì phải bệnh Ung Thư mà chết rất đông. Cứ 10 vạn người thì có 130 người đến 150 người bị bệnh Ung Thư. Không phải bởi không khí thành thị, món ăn hoặc sanh hoạt không tốt mà là do nhờ thiết lập nhiều Y Viện hoàn bị tiện bề kiểm nghiệm phát giác. Số người nước Mỹ bị bệnh Ung Thư mà chết vọt lên đến vị trí thứ hai. Còn thứ nhất là bệnh Tim. Trước kia thì bệnh lao Phổi chiếm địa vị thứ hai. Đến năm 1900 có lẽ, cứ mỗi 10 muôn(5) người thì có 202 người chết vì bệnh lao Phổi; đến năm 1932 đã xuống còn 63 người. Vậy là nhờ tận lực vận động ngừa lao, nước Mỹ đã phòng ngừa lao Phổi tương đối thành công.

Ung Thư là một chứng bệnh không chừa một dân tộc nào, cho nên dân tộc Trung Hoa đương nhiên là không thể ngoại lệ. Trung y Dược ở đời Hán, Đường đã từng phát minh những thứ thuốc trị Ung Thư, chẳng qua chỉ vì tên bệnh chẳng đồng, lý luận đều khác, lại thêm chưa có người chuyên công luyện tập khoa này vì bệnh Ung Thư trong cơ thể con người bất cứ nơi nào cũng có thể phát sanh. Vì sự chú trọng bị phân tán nên nội khoa, ngoại khoa đều chưa tập trung ý chí để nghiên cứu, đồng thời Trung y có khi nhân tượng hình hoặc chứng trạng mà đặt tên, có khi dựa vào bộ phận cơ thể mà đặt tên cho nên tên bệnh do đó mà không thống nhất. Không những bệnh Ung Thư như thế mà hết thảy bệnh tật cũng như thế. Những gì sách y học Trung Hoa cho là Huyền Tịch, Anh Lưu, Tích Tụ, Trưng Hà, Bĩ Khối,… đều thuộc về phạm vi Ung Thư. Cho nên những thuốc Trung y trị Ung Thư nhân lịch sử quá lâu chồng chất nhiều đời, tiếc thay chưa có sự báo cáo rõ ràng trên lâm sàng thực nghiệm mặc dầu đã từng trị khỏi những bệnh ngoan cố. Đến đây Tây y đặt ra tên bệnh đều là căn cứ nơi tạng khí, bệnh biến và sự giải phẫu bệnh lý, cùng với phân tích vi trùng mà định danh. Đại khái như sưng Bọng Đái, sưng Phổi, sưng màng Óc, chai lá Gan, lở Bao Tử, kiết vi trùng (kiết nhiệt), kiết amip (kiết hàn)… xã hội Trung Quốc bị quan niệm phong kiến trói buộc, đối với sự mổ xẻ xác chết đều bị trở ngại. Đối với kính hiển vi và dụng cụ khoa học gần đây lại chưa để ý thu thập hết. Đó là lý do học thuyết Trung y vẫn chưa ra khỏi cái hố huyền học cho nên chưa thể phát dương rộng rãi. Mười mấy năm gần đây thường có những người bệnh tuy được Trung y chẩn trị, cho uống thuốc Ung Thư Nội Tiêu được khỏi cũng chẳng qua luống công mà thôi. Như thế đủ thấy thuốc ta cho uống để tiêu Ung Thư không những công hiệu xác thực, lại còn tuyệt không có chút đau đớn. Ví như người bị Ung Thư Tử Cung sau khi khỏi vẫn trở lại sinh dục như thường. Đối với bệnh Ung Thư là kẻ thù của nhân loại, chúng tôi xét thấy đây là một ưu điểm đặc biệt. Cho nên Phong Tiều này nguyện đem hết bình sanh của kiếp này, tập trung tư tưởng tinh lực, quên nằm quên ăn, dãi nắng dầm sương, nghiên cứu khoa Ung Thư đã qua, mong giải quyết cho tương lai nhân loại, sưu tầm cả mấy mươi loại sách vở Trung-Tây, đem chứng trạng của bệnh Ung Thư rõ ràng tỉ mỉ, quy nạp thống nhất tên bệnh Đông-Tây và đem những phương kinh nghiệm trong khi lâm chứng, phân thuật trong thiên, mong cung cấp cho những nhà chuyên khoa về Ung Thư toàn thế giới tham khảo, mong người người đều biết rõ tánh chất bệnh này, từ chứng trạng đến trị liệu làm cho độc giả đối với Trung y Dược có được nhận thức đầy đủ để có thể nương nơi đây mà diệt kẻ thù chung của nhân loại. Đó là chủ ý của tác giả trong tập sách nhỏ này.

Tiều này trôi nổi đến Thương Châu, trong tay không có phương tiện tham khảo đầy đủ, được một thiếu muôn không sao tránh khỏi. Mong tất cả hiền đạt thập phương chỉnh cho những điều thiếu sót, thì rất may mắn.

Dương lịch mùng 10 tháng 10 năm 1952
Viết tại Hội Cải Tiến Y Dược Trung Quốc
Viện Trưởng Viện Nghiên cứu bệnh Ung Thư
TRIỆU PHONG TIỀU đề tựa

Download Ebook Phương pháp trị bệnh Ung thư Miễn Phí, Tải Sách Phương pháp trị bệnh Ung thư, Đọc Ebook Phương pháp trị bệnh Ung thư Online, Ebook Phương pháp trị bệnh Ung thư Cho Điện Thoại, Tải Ebook Phương pháp trị bệnh Ung thư Bản .prc .pdf .doc .epub .txt, Tải Ebook Phương pháp trị bệnh Ung thư Cho Android - Iphone - IOS, Download Phương pháp trị bệnh Ung thư Free Ebook, Xem Sách Phương pháp trị bệnh Ung thư Trực Tuyến Online…

[tg_facebook_comments]